TÚ BÀ TRONG TRUYỆN KIỀU

     

Lịch sử văn học nước ta đến cố kỷ XVIII mới chỉ bao gồm mẹo xử án dân gian: Trê cóc, Phạm Công- Cúc Hoa, Phạm download - Ngọc Hoa tuyệt Trạng Quỳnh ăn cắp mèo của chúa Trịnh chứ chưa xuất hiện một tòa tháp nào viết về các phiên tòa như Truyện Kiều.

Bạn đang xem: Tú bà trong truyện kiều

*
Một trong vô số nhiều phiên tòa liên tục trong Truyện Kiều là phiên tòa xét xử xét xử Sở Khanh về tội lừa đảo, mưu tế bào với Tú Bà dùng thủ đoạn tinh vi để lừa Thúy Kiều đi trốn. Sau khi gia đình Thúy Kiều bị vu oan. Phụ thân và em cô bé bị treo lên xà nhà đánh đập tra khảo dã man, đàn bà đã phải cung cấp mình để mang tiền đút lót cho bọn sai nha. Nàng bị lừa là được cưới về làm bà xã Mã Giám Sinh nhưng thực chất là bị bán cho Tú Bà có tác dụng gái mại dâm. Đến Lâm Truy, Thúy Kiều mới biết. Nữ đã chống lại và bị Tú Bà tấn công đập tàn nhẫn. Để đảm bảo trinh tiết với nhân phẩm, Thúy Kiều đang tự tử. Trước sự việc đó, Tú Bà vẫn “bần nhảy mặt quan sát hồn bay”. Mụ run “bần bật” không phải vì thương xót Thúy Kiều nhưng mụ sợ người vợ chết thì mụ mất vốn. Cho nên vì vậy “Tú bà chực sẵn bên màn, lựa lời răn dạy giải mơn man gỡ dần”. Mụ dùng bài bác dụ dỗ, tiến công vào tư tưởng ham sinh sống và mong muốn của con người:

Một bạn dễ gồm mấy thân

Hoa xuân phong nhị mùa xuân còn dài.

Mụ dấn lỗi là bản thân lầm lỡ:

Cũng là lỡ một lầm hai

Mụ hứa hẹn không đối xử hung tàn với Thúy Kiều nữa:

Đá kim cương sao nỡ nài ép mây mưa

Mụ mở ra nhiều hi vọng cho Thúy Kiều với lời hứa hẹn hẹn:

Khóa xuân buồng để ngóng ngày đào non

Người còn thì của hãy còn

Tìm nơi xứng đáng làm con cháu nhà

Rằng sẽ gả ông xã xứng đáng cho Thúy Kiều, vày nếu thiếu nữ tự tử thì “thiệt mình” (Thúy Kiều) cơ mà hại mang lại ta (Tú Bà) tuyệt gì”

Trước rất nhiều lời ngon ngọt của Tú Bà, tin vào hồ hết điều mụ răn dạy bảo, dỗ dành và tin vào những lời hứa của mụ cũng như tin vào “thần mộng mấy lời” của Đạm Tiên sẽ báo trước cho thiếu phụ mà Thúy Kiều liên tiếp sống. Nàng gật đầu yêu ước của Tú Bà:

Được như lời cầm cố là may

Như vậy về lý là Thúy Kiều vẫn cam kết, gật đầu sống tại đây (lầu xanh) của Tú Bà và cũng từ bỏ đó, mụ Tú Bà giăng bả để Thúy Kiều phạm luật sự cam kết đã có, để đẩy đàn bà vào địa điểm phải đồng ý những điều kiện do mụ đặt ra sau đó. Và diễn biến vụ án xảy ra là Sở Khanh dỗ dành Thúy Kiều đi trốn theo kịch bản của Tú Bà như ta đã biết. Con gái đi trốn cùng với Sở Khanh, rơi vào hoàn cảnh bẫy của Tú Bà, bị tóm gọn lại, thiếu phụ bị tiến công đập hành hạ rất là dã man

Tú Bà tốc thẳng mang đến nơi

Ầm ầm áp giải một hơi lại nhà

Hung hăng chẳng nói chẳng tra

Giang tay dập liễu vùi hoa tơi bời.

Đến nỗi Thúy Kiều “uốn sống lưng thịt nát, cất đầu ngày tiết sa”. Và phiên tòa xét xử được mở tức thì tại lầu xanh. Phiên tòa không có quan tòa. Thúy Kiều vừa là quan lại tòa, vừa là nạn nhân. Đó không hẳn là phiên tòa pháp đình mà lại là phiên tòa dư luận với lương tâm. Chủ yếu Tú Bà là thủ phạm, công ty mưu gây nên tội ác hãm hại bạn lại đi đánh đập tín đồ ta. Cùng Sở Khanh đồng phạm mà lại cũng là hung thủ trong vụ án này, là người “Bạc tình danh tiếng lầu xanh- một tay chôn biết mấy cành phù dung”, được Tú Bà mướn “Có tía mươi lạng ta trao tay” bị mọi tín đồ lên án, đã “mặt mo vác vào” nhằm chối tội, nhằm thanh minh. Thúy Kiều vẫn vạch mặt với xét xử tội tình của Tú Bà cùng Sở Khanh. Thiếu phụ vạch tội Sở Khanh và gửi ra triệu chứng cứ là tờ “Tích Việt” với khẳng định:

Đem người đẩy xuống giếng khơi

Nói rồi rồi lại ăn uống lời được ngay

Còn tiên “Tích Việt” làm việc tay

Rõ ràng mặt ấy phương diện này chứ ai.

Phiên tòa này tuy chưa hẳn ở tòa án nhân dân nhưng cũng chưa phải chỉ có mỗi Thúy Kiều cùng Sở Khanh mà tất cả đông người. Sự khiếu nại trên được không ít người triệu chứng kiến: “Lời tức thì đông khía cạnh trong ngoài” cùng dư luận ưng ý lên án Sở Khanh: “Kẻ chê bất nghĩa fan cười vô lương”. Trước phiên bản án của dư luận thôn hội: “Phụ tình án vẫn rõ ràng”. Trước chứng lý rõ ràng, trước dư luận của quần chúng, Sở Khanh đã bắt buộc “kiếm đường tháo lui”, chạy trốn vì hắn đã làm cho những vấn đề đáng xấu hổ, nhơ bẩn bẩn “dơ tuồng”.

Sở Khanh bẽ mặt, hết mặt đường chối tội dẫu vậy rồi tác dụng phiên tòa chỉ nên như Kiều tuyên án, một lời nói kháy nói đuối rồi mang đến qua:

Nàng rằng thôi cố gắng thì thôi

Rằng không thì cũng vâng lời rằng không.

Tức là tội ác không trở nên trừng phạt, kẻ tội phạm là Tú Bà với Sở Khanh vẫn nhởn bẩn thỉu ngoài vòng luật pháp để lại thường xuyên gây tội ác. Cho dù Thúy Kiều có lẽ phải, gồm đạo lý, nhưng vày xã hội thời phụ nữ Kiều không có công lý và sức khỏe của pháp luật (tức là cơ quan hành pháp) bắt buộc vụ án đã đề nghị khép lại, để nỗi tấm tức cho chúng ta đến hôm nay. Tuy vậy kết quả của phiên tòa xét xử này là rất là to lớn. Cái brand name Sở Khanh vẫn là biểu tượng cho đều kẻ bất lương, lừa đảo, hèn kém và đơn lẻ trong cuộc sống. Đến nỗi để chỉ một loại fan tồi tệ đểu giả, xứng đáng phỉ nhổ, tín đồ đời chỉ cần nói: Đồ Sở Khanh là đủ.

*

* *

Và phiên tòa ông ba Thúc Sinh khiếu nại Thúy Kiều là một trong những phiên tòa thú vị. Ở phiên tòa xét xử này, Thúy Kiều là bị đơn cũng chính vì nàng là “gái lầu xanh” mà lại dám lấy chồng; cơ mà theo dư luận và tâm lý xã hội vẫn là gái nhà thổ là bất lương, là phường “mèo mả con gà đồng”, ko được ai kính trọng và luật pháp lại càng ko bảo vệ. Theo Thúc Ông, đàn ông ông hỏng hỏng là do gái nhà thổ quyến rũ. Gia phong đơn vị ông bại hoại là vì nam nhi cưới gái đĩ làm vợ. Và hơn nữa, mái ấm gia đình ông là một gia đình thương gia “môn đăng hộ đối” với “họ thiến danh gia” thông gia với “quan Lại Bộ” chứ có vừa đâu. Ta phải ghi nhận rằng văn hóa truyền thống nho giáo

*

phương Đông và ở vn danh là lớn lắm, quan trọng đặc biệt lắm, đôi lúc còn đặc biệt quan trọng hơn cả mạng sống. Gia tài nhà ông khánh tận vì con ông: “Thúc Sinh thân quen thói bốc tách – trăm ngàn đổ một trận cười như không”. Ông làm nghề buôn bán, đồng tiền phải được nhìn nhận trọng bên trên hết, cố kỉnh mà đàn ông ông lại dám cần sử dụng tiền bao gái. Vì vậy khi biết chuyện Thúc Sinh lấy Thúy Kiều làm vợ lẽ, ông đã “Phong lôi nổi trận bời bời” cùng “nặng lòng e ấp” (ông thương bé mình) bắt buộc “tính bài xích phân chia”. Ông khiếu nại Thúy Kiều ra tòa bởi vì những tội tình trên. Ráng là lần đầu tiên trong văn học trung đại việt nam có một vật phẩm văn học là Truyện Kiều viết về pháp đình: một phiên tòa có bị đơn, bao gồm nguyên đơn, lại có khắp cơ thể biện hộ có nghĩa là vai trò của một hình thức sư, ông quan lại tòa. Nguyên đơn có 1-1 gửi tòa: “Sốt gan ông mới 1-1 quỳ cưa công”. Tand có trát triệu tập đương sự: “Phủ con đường sai lá phiếu hồng thôi tra”. Phiên tòa xét xử được mở màn cả nguyên đơn, bị đơn, người biện hộ đều sở hữu mặt:

Cùng nhau theo gót sai nha

Song tuy vậy đến trước sảnh hoa lạy quỳ

Quan tòa xử án là một trong những người: “trông lên phương diện sắt đen sì”. Ông quan tiền tòa quát lác tháo, tạo thành không khí quyền lực, của lao lý và tôn nghiêm của phiên tòa:

Lập nghiêm trước hãy ra uy nặng nề lời.

Nghĩa là ông quát mắng tháo, hạch hỏi, thôi tra cáo buộc tội phạm (là Thúy Kiều): “ mà lại con tín đồ thế ra người đong đưa- tuồng đưa ra hoa thãi hương thừa- mượn màu sắc son phấn tấn công lừa con đen”. Tội của Thúy Kiều là gì: “tội đong đưa”, “tội tiến công lừa”, “tội hoa thải hương thơm thừa” và chủ ý lừa gạt vì fan bị lừa là “gã kia lẩn thẩn nết đùa bời” (nếu khôn nết đùa bời chắc không biến thành lừa!”)

Ở phiên tòa xét xử này chỉ có quan tòa buộc tội, bị đối chọi là chị em Kiều không được trình bày, giải thích gì cả. Và quan tòa tuyên phạt luôn. Cái biện pháp tuyên án của ông xem ra cũng kỳ cục quá. Chủ yếu ông lúc luận tội Thúy Kiều đang thừa nhận:

Suy trong triệu chứng nguyên đơn

Bề như thế nào thì cũng chưa yên bề nào

Nghĩa là hầu hết sự không rõ ràng, kết thúc khoát, ấy mà ông cứ tuyên án tuy thế là tuyên phạt nước đôi:

Một là cứ phép gia hình

Nghĩa là phạt đánh đòn thiệt đau.

Hai là lại cứ nhà chứa phó về

Hoặc là trả về lầu xanh. Theo luật pháp pháp, nếu có tội thuộc cơ thể phạt như thế nào của mức sử dụng (ở trên ông nói “phép công chiếu án luận vào” ) thuộc điều nào thì tòa xử theo điều ấy. Tại sao lại hoặc cố này một là hoặc là gắng kia hai là với rồi “tội nhân” Thúy Kiều bởi vì kinh sợ hãi lầu xanh hãy chọn điều một là:

Yếu nhân xin chịu trước sân lôi đình.

*

Một tay gây dựng cơ đồ...

Nàng gật đầu xử bị đánh theo lời tuyên án. Gắng là quan lại tòa tuyên xử “cứ phép gia hình” bằng cách chập tía cây roi có tác dụng một để tấn công đập Thúy Kiều mang lại nỗi “Một sảnh lầm cat đã đầy”, “Gương mờ nước thủy mai bé vóc sương”…Thế rồi tất cả một nguyên lý sư mở ra biện hộ mang đến Thúy Kiều ở phiên tòa nhưng lại là nạn nhân của vụ kiện, ấy là Thúc Sinh. Chứng kiến sự đánh đập tra tấn hung tàn của quan liêu tòa, cánh mày râu đã minh oan mang đến Thúy Kiều cùng nhận tội về mình:

Khóc rằng oan khốc do ta

Có nghe lời trước chẳng đà lụy sau

Cạn lòng chẳng biết nghĩ sâu

Để ai trăng tủi hoa sầu vị ai.

Xem thêm: Cảm Nhận Về Bức Tranh Thu Trong Câu Cá Mùa Thu, Top 6 Bài Cảm Nhận Câu Cá Mùa Thu Hay Nhất

Hóa ra trước lúc Thúc Sinh cưới Thúy Kiều con gái đã tự chối, nàng đã khuyên răn nhủ Thúc Sinh:

Thiếp như hoa vẫn lìa cành

Chàng như con bướm lạng lách vành mà chơi

Chúa xuân đành đã gồm nơi

Chơi bời thôi. Phái mạnh đã gồm gia đình, chớ tính chuyện cưới bà xã lẽ. Trước lời ước hôn thiết tha của Thúc Sinh: “tấm riêng rẽ riêng rất nhiều nặng vày nước non”, Thúy Kiều sẽ nói rõ, đại trượng phu đã bao gồm vợ: “Vả trong thềm quế cung trăng- nhà trương đành đang chị Hằng sinh hoạt trong”.

Thúy Kiều biết làm bà xã Thúc Sinh là tranh ck người khác, phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Nàng xác định, nếu rước Thúc Sinh là:

Trăm điều ngang ngửa vị tôi

Thân sau ai chịu đựng tội trời ấy cho

Thậm chí thanh nữ đã suy nghĩ xa rộng là quý ông còn cha vậy sẽ hỏi ý kiến bố chưa, cha có đồng ý và có thương không mà thủ thỉ cưới bà xã lẽ:

Ở trên còn tồn tại nhà thung

Lượng trên trông xuống biết lòng bao gồm thương

Nghĩa là Kiều đã cố hết sức mình để không phạm tội. Phái nữ biết, nếu vụ việc vỡ lở thì vụ việc khôn lường là: “lại càng dơ dáng đần độn hình”. Nàng phải chịu đựng nhưng đã là rất lớn hơn, đấy là ảnh hưởng đến gia đình Thúc Sinh:

Đành thân phận thiếp ngại quý giá chàng.

Nhưng Thúc Sinh dường như không nghe lời Kiều khuyên bảo. Chàng yêu Thúy Kiều thiệt lòng. Bị thanh nữ từ chối, Thúc Sinh tuyên tía là cánh mày râu chịu mọi nhiệm vụ về sau.

Đường xa chớ xấu hổ Ngô Lào

Trăm điều hãy cứ trông vào trong 1 ta

Rồi ghê gớm hơn, quyết liệt hơn là Thúc Sinh đòi từ tử nếu như Thúy Kiều tự chối:

Đá vàng cũng quyết phong ba cũng liều

Và rồi Thúy Kiều phải gật đầu cuộc hôn nhân gia đình để dẫn đến tội mà từ bây giờ nàng bị quan liêu tòa xét xử ( ngoài các lời thề thốt của một gã đàn ông đi tán gái nhưng Thúc Sinh vẫn nói, đang thề nguyền cùng hứa rất kêu trên trên đây thì quả tình Thúc Sinh rất yêu Thúy Kiều, nhằm rồi về sau mối tình ấy được Nguyễn Du viết nên đoạn thơ tình bất hủ hay tuyệt vời khi Thúc Sinh chia ly Thúy Kiều về viếng thăm vợ cả “vầng trăng ai bổ làm đôi – nửa in gối cái nửa soi dặm trường).

Khi Thúc Sinh trình bày tại tòa và xác định Kiều không có tội, với nếu tất cả tội là do Thúc Sinh tạo nên:

Tại tôi hứng mang một tay

Để nàng cho đến nỗi này do tôi.

Quan tòa mới biết là nàng đã trở nên xử oan. Tuy vậy xưa nay sinh sống xứ ta, có vị quan làm sao biết sai với lại dìm lỗi về mình. Ngài chỉ “dẹp uy mới liệu cho bài bác vân vi”, chỉ xác định rằng Thúy Kiều “trăng hoa nhường nhịn cũng thị phi biết điều”. Rồi khi nghe Thúc Sinh trình diễn rằng “theo đòi vả cũng không ít bút nghiên” thì ông quan liêu tòa có tại sao để xử lại vụ án. Cũng chính là ông quan tiền “trông lên mặt sắt đen sì” nhưng lại thích và yêu văn nghệ. Ông xử án quái dị theo biện pháp của ông mà chắc chắn là không có luật pháp nào ghi trong bộ khí cụ nào cả:

Cười rằng đã vậy thì nên

Mộc già thử một thiên trình nghề

Cô biết làm cho thơ à? Thì thử làm cho một bài thơ vịnh mẫu gông coi sao. Thúy Kiều đã làm bài xích thơ vịnh mẫu gông đã đeo làm việc cổ nàng. Cùng với tài thơ của bản thân mình nàng đã khiến cho quan tòa kinh ngạc và kính phục:

Khen rằng trân quý thịnh Đường

Tài này sắc đẹp ấy ngàn vàng chưa cân.

Kể lời reviews ấy cũng xứng danh với tài cùng sắc của Thúy Kiều, dẫu vậy thú vị rộng là ông quan liêu tòa sẽ xóa án oan mang lại Thúy Kiều và tuyên án lại:

Thực là tài tử giai nhân

Châu nai lưng nào bao gồm Châu è nào hơn.

Thôi chớ rước dữ cưu hờn

Làm bỏ ra lỡ dịp cho đờn ngang cung.

Ông quan tòa đang xử hòa mà lại không sợ chống án hoặc kháng cáo bởi ông biết người vn xưa nay không có bất kì ai thích kiện cáo. Mà như Karl Marx nói: luật pháp là của thống trị cầm quyền…cho nên quan đại diện thay mặt cho giai cấp cầm quyền mong muốn xử nạm nào thì xử.Vả lại ông quan tòa yêu thương văn thơ này thừa hiểu tâm lý người việt nam sống với nhau: “Một trăm mẫu lý không bởi một tí loại tình” cho nên vì vậy ông bắt đầu phán:

Đã đưa nhau đến cửa công

Bề kế bên là lý song trong là tình

Không những ông ko buộc tội, xử tội ai cả, hơn nữa đưa ra hướng giải quyết cho đương sự:

Dâu con trong đạo gia đình

Thôi thì dẹp nỗi bất bình là xong.

Và tác dụng vụ kiện là “Thúc Ông thôi cũng dẹp lời phong ba” để rồi ông quan tòa lại đứng ra quản lý hôn mang đến Thúy Kiều và Thúc Sinh:

Kíp truyền mua sửa lễ công

Kiệu hoa cất giá đuốc hồng ruổi sao.

Xem thêm: Người Ta Đi Cấy Lấy Công - Tôi Đây Đi Cấy Còn Trông Nhiều Bề

Hai phiên tòa này cũng là những minh chứng cho triệu chứng xã hội, điều khoản và pháp đình cũng tương tự thực trạng và khả năng của nền pháp lý việt nam thế kỷ XVIII. Nó mang đến ta thấy các phiên tòa xử án không dựa trên cơ sở pháp lý nào cả cơ mà chỉ dựa vào cảm tính, kiến thức tập cửa hàng của văn hóa truyền thống làng xã, của xã hội dân cư lúa nước, đem tình cảm bỏ lên trên trên pháp luật và trước hết là tấm lòng nhân ái bao la của Nguyễn Du đã bênh vực Thúy Kiều vào cơn hoạn nạn.