TÓM TẮT VB CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

     
*
thư viện Lớp 1 Lớp 1 Lớp 2 Lớp 2 Lớp 3 Lớp 3 Lớp 4 Lớp 4 Lớp 5 Lớp 5 Lớp 6 Lớp 6 Lớp 7 Lớp 7 Lớp 8 Lớp 8 Lớp 9 Lớp 9 Lớp 10 Lớp 10 Lớp 11 Lớp 11 Lớp 12 Lớp 12 Lời bài bác hát Lời bài bác hát tuyển sinh Đại học, cđ tuyển chọn sinh Đại học, cđ

18 mẫu mã Tóm tắt loại lá sau cùng 2022 nhanh nhất, gọn gàng


tải xuống 2 2.330 4

Tài liệu tóm tắt cái lá cuối cùngmôn Ngữ văn lớp 8 ngắn gọn, cụ thể gồm có 18 bài tóm tắt tc phẩm dòng lá cuối cùnghay nhất từ kia giúp học viên nắm được đông đảo nét bao gồm về câu chữ của văn bản để học xuất sắc môn Ngữ văn lớp 8.

Bạn đang xem: Tóm tắt vb chiếc lá cuối cùng

Mời các quý thầy cô và những em học viên cùng tìm hiểu thêm và mua về cụ thể tài liệu bên dưới đây:

Tóm tắt Chiếc lá cuối cùng

Bài giảng: dòng lá cuối cùng

Tóm tắt bài Chiếc lá sau cuối – chủng loại 1

Câu chuyện nhắc về ba người họa sỹ nghèo là Xiu, Giôn xi và cụ Bơ men. Giôn xi bệnh tật sưng phổi với đang cần ngày đêm tranh đấu với bệnh lý này. Xiu và cố gắng Bơ men ngày đêm chuyên sóc, lo lắng cho cô. Hằng này, Giôn xi nhìn ra loại cây ngòi cửa sổ đang rụng lá, cô sẽ nghĩ rằng khi dòng lá sau cuối rụng xuống thì cũng chính là lúc mình lìa đời. Sau một tối mưa tuyết, cô tưởng rằng dòng cây vẫn rụng hết lá. Sáng hôm sau khi mở cửa ra, cái lá vẫn còn đấy đó nhưng chũm Bơ men đang lìa đời. Hóa ra, thay là tín đồ đã vẽ ra mẫu lá - kiệt tác sau cuối để mong mỏi Giôn xi tất cả thêm niềm tin, mong muốn vào cuộc sống.

Tóm tắt bài xích Chiếc lá sau cuối - mẫu 2

Cô gái Giôn xi mắc căn bệnh sưng phổi khôn cùng nặng. Hằng ngày, bên trong phòng cô chú ý ra loại cây ngoài hành lang cửa số đang rụng lá với một trọng điểm trạng vô cùng buồn bã, bi quan. Cô nhận định rằng khi cái lá sau cùng rụng xuống cũng là lúc cô lìa đời. Xiu và rứa Bơ men cũng chính là hai họa sĩ thân mật ở cạnh chăm lo và khích lệ Giôn xi. đa số tưởng sau một trận mưa tuyết tối hôm trước thì cái lá sau cùng sẽ rụng xuống. Một điều bất ngời xảy mang đến với Giôn xi chính là sáng hôm sau khi mở đôi mắt ra, mẫu lá cuối cùng ấy vẫn tồn tại tồn tại cùng nó mang về cho cô đông đảo tia hi vọng, lòng tin vào cuộc sống. Sau đó, Giôn xi được Xiu nói mang đến một bí mật đó là trong đêm bão tuyết đó, nuốm Bơ men sẽ vẽ ra chiếc lá này với qua đời.

Tóm tắt bài Chiếc lá sau cùng – mẫu mã 3

Truyện ngắn mẫu lá sau cùng kể về nhân vật chính là Giôn xi, cô bị mắc chứng bệnh dịch sưng phổi và vô vọng trước cuộc sống. Giôn xi từ nhủ rằng chừng nào dòng lá sau cùng trên cây thường xuyên xuân sinh sống phía phía bên ngoài cửa sổ kia rụng xuống thì cũng chính là lúc cô ra đi, từ bỏ cuộc sống. Khi biết được ý nghĩ đó của Giôn xi thì nỗ lực Bơ men - người thuê phòng trên tầng dưới, cũng là 1 họa sĩ già mắc chứng dịch sưng phổi - đang vẽ nên siêu phẩm chiếc lá cuối cùng trong đêm mưa bão để Giôn xi có tinh thần vào cuộc sống. Sáng hôm sau, vắt đã tắt thở và Giôn xi thì cũng rước lại được hy vọng khi tưởng rằng chiếc lá đó là thật, vì chưng cụ Bơ men vẫn vẽ nó bằng cả tấm lòng mình.

Tóm tắt bài xích Chiếc lá sau cuối – mẫu 4

Chiếc lá ở đầu cuối là câu chuyện nói tới tấm lòng cao cả, của tình người giành cho nhau lúc nặng nề khăn. Xiu cùng Giôn xi là hai tín đồ hoạ sĩ nghèo, Giôn xi bị mắc chứng dịch sưng phổi nên không thích sống nữa. Cô đã nghĩ rằng, khi loại lá cuối cùng trên cây thường xuân lìa cành thì cô cũng đề xuất ra đi thôi. Sau đêm mưa tuyết, chiếc lá ấy vẫn còn đó trên cây, Giôn xi không thể tinh được trước sức sống mạnh khỏe của nó với quyết trung khu gượng dậy, gấp rút hồi phục. Hóa ra, dòng lá ấy là siêu phẩm do nắm Bơ men - một họa sỹ già cũng mắc dịch sưng phổi - biết mình không còn sống được bao lâu đề nghị đã sử dụng hết tấm lòng và tận tâm của bản thân nhằm đem hi vọng đến cho cô gái ấy.

*

Tóm tắt bài xích Chiếc lá cuối cùng- mẫu 5

Xiu, Giôn-xi và cụ Bơ Men là những họa sĩ nghèo sống thuộc trong một căn hộ 2 tầng nghỉ ngơi gần thành phố Oa-sinh-tơn. Ngày đông năm ấy, Giôn-xi bị chứng sưng phổi, cô tuyệt vọng tự nhủ rằng lúc nào chiếc lá hay xuân sau cuối ngoài hành lang cửa số rụng thì cô cũng lìa đời. Biết được ý nghĩ ngây ngô ngốc của Giôn-xi, Xiu và cầm cố Bơ-men khôn xiết tức giận với lo lắng. Nhưng mà sau đêm mưa bão đầu tiên, dòng lá vẫn còn đó đó. Rồi tối thứ nhị nữa. Giôn-xi chợt nhận thấy mình đang sai, cố gắng hồi phục. Tuy nhiên sau đó Xiu nhận ra tin là ráng Bơ-men mất. Cô ôm chầm rước Giôn-xi với kể rằng trong tối mưa bão, nỗ lực Bơ-men đã một mình vẽ buộc phải chiếc lá sau cuối đó để cứu lấy Giôn-xi. Đó đó là một siêu phẩm của cầm cố Bơ-men, một siêu phẩm mà cụ luôn mơ ước.

Tóm tắt bài xích Chiếc lá ở đầu cuối – chủng loại 6

Hai họa sỹ nghèo là Xiu cùng Giôn xi bắt buộc sống cùng nhau trong một căn nhà thuê. Ko may, Giôn xi bị mắt đề xuất căn bệnh sưng phổi. Căn bệnh này giày vò cô khiến cô chẳng còn muốn sống nữa. Hằng ngày, Giôn xi nằm quan sát ra cây thường xuyên xuân phía bên ngoài cửa sổ, cô trường đoản cú nhủ với bao gồm mình rằng khi nào chiếc lá ở đầu cuối trên cây rụng xuống thì cô đang lìa đời. Sau một tối mưa tuyết tương khắc nghiệt, Giôn xi phần lớn tưởng rằng cây đang trụi sạch mát lá vì chưng mưa quét, ấy tuy nhiên cô vẫn thấy tất cả một loại lá kiên trì còn sót lại. Bởi vậy mà lại cô đã có thêm rượu cồn lực, cô hối hả khỏe lại với vượt qua được căn bệnh ấy. Sau đó, cô biết rằng, cố Bơ men - một người họa sỹ già tại tầng dưới đã tạ thế sau đêm mưa và bão vì núm đã vẽ nên siêu phẩm để cứu giúp sống Giôn xi.

*

Tóm tắt bài xích Chiếc lá sau cùng – mẫu 7

Xiu với Giôn –xi là hai họa sĩ nghèo sinh sống với nhau hòa thuận. Giôn-xi mắc dịch viêm phổi, cô không chịu đựng chữa trị, tuyệt vọng không muốn sống tiếp. Hằng ngày cô ngắm những cái lá hay xuân và đợi mẫu lá cuối cùng rơi là cô cũng lìa đời. Hiểu rằng ý định đó, cầm cố Bơ- men đã lặng lẽ âm thầm vẽ dòng lá thường xuyên xuân ở đầu cuối vào đêm mưa gió. Giôn-xi nhìn mẫu lá cuối cùng không rụng bắt buộc quyết trọng điểm vực lại mình, ở đầu cuối cô khỏi bệnh. Còn cầm cố Bơ-men thì chết vị sưng phổi khi trí tuệ sáng tạo kiệt tác loại lá sau cuối cứu sống Giôn-xi.

Tóm tắt bài Chiếc lá sau cùng – chủng loại 8

Truyện đề cập về cuộc sống của ba họa sỹ nghèo sống trong một ngôi nhà tía tầng tồi tàn với các căn phòng cho mướn giá rẻ: Giôn - xi, Xiu và cố Bơ – men. Giôn - xi phạm phải căn bệnh dịch sưng phổi với cô hết sức tuyệt vọng, ngán nản. Cô đếm những cái lá thường xuyên xuân và tâm niệm rằng chỉ cần chiếc lá ở đầu cuối rơi xuống thì bản thân cũng hoàn thành cuộc đời này. Cả cầm Bơ - men với Xiu hầu như vô cùng lo mang đến Giôn - xi. Trước hoàn cảnh đó, cụ Bơ - men vào một đêm mưa tuyết đã âm thầm vẽ một chiếc lá như nhau chiếc lá trên cây cùng với niềm hy vọng sẽ mang lại nghị lực sống và cống hiến cho Giôn - xi. Kiệt tác xong xuôi cũng là lúc núm Bơ - men cảm lạnh, mắc bệnh dịch sưng phổi cùng chết. Nhìn loại lá vẫn còn trên cây sau đêm mưa gió kia Giôn - xi đã mang lại nghị lực sống và không hề biết đến câu chuyện đằng sau dòng lá đó.

Tóm tắt bài xích Chiếc lá cuối cùng – mẫu 9

Xiu, Giôn-xi và nạm Bơ Men là những họa sĩ cùng sinh sống trong một căn hộ 2 tầng ở gần thành phố Oa-Sinh-Tơn

Mùa đông năm ấy, Giôn-xi bị hội chứng xưng phổi, cô vô vọng tự nhủ rằng khi nào chiếc thường xuân cuối cùng ở gần đó rụng thì cô cũng lìa đời. Hiểu rằng ý nghĩ ngớ ngẩn ngốc của Giôn-xi, thế Bơ Men hết sức tức giận cùng lo lắng.

Sau đêm mưa và bão đầu tiên, loại là vẫn còn đấy đó...Rồi tối thứ hai chiếc lá vẫn còn. Giôn-xi nhận biết mình vẫn sai, dần dần hồi phục.

Tuy nhiên tiếp nối Xiu nhận được tin là vắt Bơ-men đang chết. Cô ôm chầm mang Giôn-xi với kể rằng trong đêm mưa bão, cầm cố bơ-men đã 1 mình vẽ nên chiếc lá cuối cùng để cứu lấy Giôn-xi. Đó đó là một siêu phẩm của nỗ lực bơ men, kiệt tác mà lâu nay nay ráng vẫn mong ước vẽ được.

Tóm tắt bài Chiếc lá ở đầu cuối – mẫu mã 10

Truyện kể về hai con bạn họa sĩ, một tín đồ tên Xiu với một fan tên Giôn - xi không may bị bệnh viêm phổi. Giôn - xi rất tuyệt vọng về căn bệnh của chính bản thân mình và không muốn chữa trị. Bao gồm một cây thường xuyên xuân mọc trước của sổ phòng Giôn-xi. Suy nghĩ từ bỏ cuộc sống thường ngày luôn ở trong thâm tâm trí của cô, cô còn nghĩ lúc nào chiếc lá trung bình xuân cơ rụng thì cũng là lúc cô lìa ngoài cuộc đời. Một người họa sỹ già cùng sống vào khu nhà đất của hai cô làm việc là cụ Bơ-men đã làm điều diệu huyền là vẽ lại mẫu là thường xuân trong đêm mưa gió tuyết. Sau khi nhìn lá hay xuân sau cùng vẫn còn, cô đang quyết vai trung phong vực lại mình, ở đầu cuối cô đã thắng lợi khỏi bệnh tật. Còn gắng Bơ-men thì chết vị bị sưng phổi khi vẫn thực hiện trí tuệ sáng tạo một siêu phẩm chiếc lá sau cuối cứu sống Giôn - xi

Tóm tắt bài bác Chiếc lá cuối cùng – mẫu mã 11

Xiu và Giôn-xi là hai nữ họa sỹ trẻ với rất nhiều khát vọng, sinh sống trong một khu nhà trọ. Gắng Bơ- men là 1 trong họa sĩ già cũng sống sinh hoạt đó, cả đời cố gắng khao khát vẽ được một kiệt tác nhưng chưa thực hiện được. Mùa đông năm ấy Giôn- xi mắc hội chứng viêm phổi và chứng trạng vô thuộc bi kịch. Cô hay vọng không hề lí trí mặc cho Xiu băn khoăn lo lắng và a ủi, khuyến khích bạn không còn lời. Ngay cửa sổ phòng trọ hai người có một cây thường xuân đang ngày ngày rụng lá. Giôn- xiu quyết định khi cái lá hay xuân sau cuối rụng xuống cũng là lúc cô lìa đời. Nhưng quái đản thay, sau cơn bão dữ dội, cái lá ở đầu cuối ấy vẫn không còn rụng cùng Giôn- xi rước lại tinh thần rồi khô cứng chóng thoát khỏi nguy hiểm. Cô nhanh lẹ bình phục hằng ngày và cho tới một ngày, cô được Xiu cho thấy chiếc lá cuối cùng ấy là kiệt tác vĩ đại của núm Bơ- men, cụ mới mất vì triệu chứng viêm phổi nặng, cầm mắc nó chỉ với sau một đêm, đó là đêm mà lại cụ dòng lá của sự sống lúc mà loại lá sau cuối rụng.

Tóm tắt bài Chiếc lá sau cùng – chủng loại 12

Câu chuyện đề cập về cuộc sống thường ngày chật vật của các người hoạ sĩ nghèo: nhì nữ họa sỹ trẻ Xiu với Giôn-xi sống cùng căn hộ cao cấp với người họa sĩ già Bơ-men. Những khó khăn về vật hóa học đã cố kiệt sức sáng sủa tạo, khiến cho họ rơi vào tình thế cảnh bi đát. Cố Bơ-men suốt tứ chục năm mong ước vẽ một bức siêu phẩm mà không tiến hành được, đành đề nghị ngồi làm mẫu cho những họa sĩ trẻ nhằm kiếm chút tiền còm nuôi thân. Giôn-xi bị sưng phổi, bị bệnh và nghèo bí đã rước nốt của cô lòng tin vào cuộc sống. Chỉ từ lại Xiu mỏi mòn với đa số bức vẽ với ám ảnh bởi suy xét của Giôn-xi: cô nàng bệnh tật ấy đã đếm từng loại lá rơi để ngóng định mệnh kết luận mạng sinh sống của bao gồm mình, với tinh thần khi dòng lá sau cùng rụng xuống thì cô sẽ ra đi… không gian cuộc sống đời thường của rất nhiều con bạn khốn khổ ấy lạnh mát u ám như mùa đông, trĩu nặng những bi tráng lo.

Đáng sợ làm sao khi hàng ngày trôi đi trong gió tuyết và phần đông cơn mưa mát mẻ dai dẳng, những chiếc lá hay xuân tiếp tục rơi xuống, chỉ từ lại một mẫu lá sau cuối để Giôn-xi như nhìn thấy cái chết của chính bản thân mình đang cho gần.

Chính vào lúc ấy, một hình hình ảnh bất ngờ vẫn làm hòn đảo lộn đầy đủ dự đoán, đảo ngược cả tình huống tưởng như chắc chắn trong dự định của Giôn-xi, trong nỗi lo lắng của Xiu với trong sự thuyệt vọng của số đông người. Tình huống ấy đã thắp lại niềm hi vọng như một phép màu: vẫn tồn tại một cái lá hay xuân bám dính trên bức tường gạch…

Câu chuyện xong xuôi bằng một sự hòn đảo ngược tình huống. Loại lá cuối cùng là một sự lừa dối, tuy nhiên lại là một sự lừa dối cao siêu để đem về niềm tin vào sự sống, cống hiến và làm việc cho con người. Kiệt tác sau cùng của người họa sỹ già đã được thành lập và hoạt động nằm ngoài tất cả mọi dự kiến của công chúng. Nhưng dòng lá ở đầu cuối ấy trường tồn là bằng chứng của tấm lòng yêu thương con người. Bởi thế, dòng lá ở đầu cuối sẽ mãi bất diệt với thời gian.

Tóm tắt bài Chiếc lá ở đầu cuối – chủng loại 13

Câu chuyện về những người dân hoạ sĩ nghèo chỗ khu trọ đã làm bao trái tim nhói lên.

Hai chị em hoạ sĩ nghèo Xiu và Giôn-xi sống trong căn gác ở trong phòng trọ bé dại bé phía dưới là tòa nhà của cố kỉnh Bơ-men một tín đồ hoạ sĩ bự tuổi. Nhưng cuộc sống thường ngày cho họ năng lực nhưng lại đem của Giôn-xi mức độ khoẻ. Cô bị sưng phổi nặng. Nằm tại giường bệnh dịch cô đếm từng ngày sống sót của mình. Cô tự khuyên với bản thân rằng lúc nào chiếc lá hay xuân sau cùng rụng xuống thì cô đang xa rời cuộc sống thường ngày này mãi mãi. Cùng trong tối bão tuyết gầm rú đó ai ai cũng nghĩ chiếc lá thường xuân mỏng manh manh kia đang rơi xuống nền tuyết trắng. Nhưng nào ngờ đâu loại lá đó vẫn ở đó khi mọi người nhìn qua. Không đó là 1 trong những bức vẽ mà cố Bơ-men giữ lại trong tối tuyết đó trước lúc vào viện. Thế đã hi sinh sự sống của chính bản thân mình để cứu trung tâm trí như rơi vào hoàn cảnh vực thẳm của con giới trẻ kia. Với đúng như cụ nghĩ; Giôn-xi đã đưa lại chính bạn dạng thân mình để hi vọng về những tác phẩm new sẽ ra đời. Cái lá này sẽ mãi ở kia như lời khuyên nhủ của chính người hoạ sĩ vẫn vẽ lên kiệt tác đó

Tóm tắt bài xích Chiếc lá sau cùng – mẫu 14

Xiu và Giôn-xi là 2 nữ họa sỹ trẻ sinh sống trong một khu bên trọ. Núm Bơ-men là một trong họa sĩ già cũng sống nghỉ ngơi đó; cả đời cầm cố khao khát vẽ được một siêu phẩm nhưng chưa tiến hành được. Mùa đông năm ấy, Giôn-xi mắc bệnh sưng phổi khôn xiết nặng. Căn bệnh tật khiến cô vô vọng và cho là khi mẫu lá hay xuân ở đầu cuối rụng xung đang là lúc mình lìa đời. Xiu vô cùng lo ngại và nhiệt liệt chạy chữa cho mình nhưng vô ích. Hiểu rằng ý nghĩ rồ dại đó của Giôn-xi, nỗ lực Bơ-men âm thầm thức suốt đêm mưa gió để vẽ mẫu lá hay xuân. Dòng lá cuối cùng đã ko rụng trong tối bão lớn khiến Giôn-xi nghĩ về lại, cô hi vọng và mong mỏi được sống. Mặc dù nhiên, cố gắng Bơ-men lại chết vì bệnh dịch sưng phổi sau một tối đội mưa team gió để vẽ hình loại lá cuối cùng lên tường nhằm mục tiêu cứu Giôn-xi. Xiu lặng lẽ đến bên các bạn báo cho mình về chết choc của cố kỉnh Bơ-men và kín của mẫu lá cuối cùng.

Tóm tắt bài xích Chiếc lá cuối cùng – mẫu 15

Tại một khu bé dại phía tây khu vui chơi công viên Oa - Sinh - Tơn là cái làng Greenwich cổ kính. Những nghệ sĩ nghèo hay lui tới search thuê đầy đủ căn chống có cửa sổ hướng bắc, những phòng xép gần cạnh nóc dạng hình Hà Lan với cái giá tiền rẻ.

Phòng họa của hai phái nữ sĩ trẻ đặt ở tầng thượng ngôi nhà cổ gạch ốp 3 tầng phải chăng lè tè, tầng sau cùng là của cầm Bơ-Men đã xung quanh 60 tuổi. Nuốm nghiện rượu, đang hơn 40 năm mà lại ngòi cây bút màu của chũm chưa với cho tới được gấu áo của vị thần nghệ thuật. Cụ luôn luôn luôn bao gồm ý định vẽ một bức tranh siêu phẩm nhưng chưa lúc nào cụ ban đầu cả. Hai nữ họa sĩ trẻ, một bạn tên Giôn-Xi, một fan tên là Xiu. Một cô tới từ Ban-men, cô kia đến từ Ca-li-pho-ni-a. Bọn họ kết nghĩa, gắn thêm bó trong tình chị em tha thiết.

Mùa đông năm ấy, triệu chứng viêm phổi hoành hành đang đánh ngã hàng chục nạn nhân bên khu phía đông...Thế rồi Giôn-Xi bị cảm lạnh nằm bất động trên chiếc giường sắt. Viên chưng sĩ mang đến Xiu biết, bệnh tình của Giôn-Xi mười phần chỉ hy vọng được một thôi. Xiu tranh thủ vẽ nhằm kiếm tiền mua rượu bocđa, trộn sữa, thiết lập thuốc nhằm săn sóc, chữa chạy cho đứa em tội nghiệp. Sớm hôm trôi qua Giôn-Xi ở yên không cử động và trắng trệt như pho tượng đổ. Cô chỉ biết nhìn ra cửa sổ nhẩm đếm từng cái lá bên trên cây thường xuân, mệt mỏi buông xuôi nghĩ vẫn ra đi khi chiếc lá sau cùng rụng xuống.

Cụ Bơ-Men lại lên gác 3 ngồi có tác dụng mẫu cho Xiu vẽ, Xiu sẽ nói với nỗ lực về nỗi niềm vô vọng của Giôn-Xi. Một đêm mưa tuyết mát mẻ nữa lại ào tới. Nhưng mẫu lá can đảm màu kim cương úa vẫn phụ thuộc vào cành. Chiếc lá hay xuân, chiếc lá sau cuối vẫn còn đó. Giôn-Xi bình phục dần.

Cụ Bơ-Men đã chết vày sưng phổi sau 2 ngày nằm viện. Giày và xống áo cụ ướt sũng vẫn còn đó để lại vào phòng. Cái thang, loại đèn bão với chiếc bút rơi vung vãi...ở ngoại trừ cửa sổ. Xiu khẽ nói em hãy nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn dòng lá cuối cùng trên cây, rồi bảo: "Ồ em thân yêu, đó chính là tác phẩm kiệt xuất của vắt Bơ-Men đấy. Thế đã vẽ nó vào mẫu đêm mà cái lá ở đầu cuối đã rụng..."

Tóm tắt bài Chiếc lá cuối cùng – mẫu 16

Xiu với Giôn-xi là hai bạn nữ hoạ sĩ trẻ sinh sống trong một khu đơn vị trọ. Cầm cố Bơ-men, một hoạ sĩ già cũng sinh sống ở kia với họ, cả đời cố gắng khao khát vẽ một siêu phẩm nhưng không thoả ý. Chẳng may, ngày đông năm ấy, Giôn-xi bệnh tật sưng phổi khôn xiết nặng. Bệnh tật khiến cho cô vô vọng và nghĩ rằng khi chiếc lá thường xuân cuối cùng rụng xuống là đã là lúc mình lìa đời. Xiu vô cùng lo lắng và hết dạ chạy chữa cho chính mình nhưng vô ích, Giôn-xi vẫn buồn như vậy. Cô gái tội nghiệp lặng lẽ đếm từng loại lá. Biết được ý nghĩ điên rồ đó của Giôn-xi, nạm Bơ-men ban sơ mắng um lên nhưng sau đó lại âm thầm thức xuyên suốt đêm mưa gió bão bùng để vẽ mẫu lá thường xuân. Mẫu lá ở đầu cuối giống như thật. Nó đang không rụng trong tối bão lớn khiến Giôn-xi suy xét lại, cô hi vọng và muốn được sống, được sáng tạo. Giôn-xi trường đoản cú cõi chết trở về nhưng nắm Bơ-men lại chết vì căn bệnh sưng phổi sau đêm trí tuệ sáng tạo kiệt tác mẫu lá sau cuối để cứu Giôn-xi. Xiu lặng lẽ âm thầm đến mặt Giôn-xi báo cho bạn về chết choc của nuốm Bơ-men và kín của dòng lá cuối cùng.

Tóm tắt bài xích Chiếc lá sau cùng – chủng loại 17

Tại một ngôi nhà cha tầng tồi tàn với đầy đủ căn phòng mang lại thuê giá tốt trong một khu phố nhỏ ở phía tây công viên Oa- sin- tơn, vào mức tháng 11, lúc gió lạnh mùa Đông tràn về, Xiu cùng Giôn-xi mang lại thuê chung 1 căn phòng trên lầu cao nhất ngôi nhà. Cầm Bơ-men cũng là 1 trong hoạ sĩ nghèo sống trên tầng dưới cùng…

Giôn –xi mắc bệnh sưng phổi nặng, mặc mang đến Xiu siêng sóc, đụng viên, Giôn -xi cứ nằm quay ra cửa sổ nhìn các cái lá hay xuân bên trên dây leo dính vào tường gạch men phía cửa sổ trước phương diện rụng dần dần từng chiếc. Các lần có một loại lá rơi, cô lại đếm ngược số lá còn sót lại và chờ chiếc lá sau cuối rụng xuống thì cô cũng buông xuôi lìa đời…

Cụ Bơ- men nghe Xiu kể, khôn xiết bực mình vị ý nghĩ dở người của Giôn-xi. Gắng lên gác, chạm mặt Xiu, hai người sợ sệt chú ý cây hay xuân. Sáng hôm sau thời điểm tỉnh dậy, Xiu chán nản kéo tấm mành che cửa lên theo lệnh của Giôn-xi thì ngạc nhiên, thấy chiếc lá thường xuyên xuân cuối cùng vẫn còn dính trên cây…

Một đêm mưa gió nữa lại qua, loại lá thường xuyên xuân vẫn dẻo dẳng dính trên cây. Giôn-xi quan sát ngắm loại lá, rồi cô thấy rằng “muốn chết là 1 tội”. Cô ngồi dậy nạp năng lượng cháo, uống thuốc, và với sự chăm lo của Xiu, Giôn-xi đã chiến thắng căn bệnh hiểm nghèo. Nhưng mà cũng thời đặc điểm đó thì rứa Bơ-men đã qua đời vì cụ đã phạm phải bệnh viêm phổi sau cái đêm thức vẽ mẫu lá cuối cùng trong mưa gió.

Tóm tắt bài Chiếc lá sau cùng – mẫu 18

Xiu cùng Giôn-xi là nhì nữ họa sĩ trẻ sinh sống trong một khu công ty trọ. Ngày đông năm ấy, Giôn-xi bị bệnh viêm phổi cực kỳ nặng với cô tuyệt vọng tới mức đưa ra quyết định sẽ hoàn thành cuộc đời khi chiếc lá hay xuân sau cùng rụng xuống. Nhưng mà sau cơn bão dữ dội, dòng lá sau cùng ấy vẫn không thể rụng với cô rước lại lòng tin rồi dần dần khỏi bệnh. Một hôm, cô được Xiu cho thấy thêm chiếc lá sau cùng ấy là siêu phẩm của thế Bơ- men, cụ mới mất vì triệu chứng viêm phổi và vắt vẽ nó vào đêm chiếc lá cuối cùng rụng.

Sơ đồ tứ duy so sánh truyện ngắn cái lá cuối cùng

*

Dàn ý chi tiết Phân tích truyện ngắn dòng lá cuối cùng

I. Mở bài

- giới thiệu khái quát về bên văn Mỹ O Hen-ri.

-Chiếc lá cuối cùnglà thành phầm thể hiện tinh thần mãnh liệt vào sự sống, xác định giá trị nhân bản cao cả.

II.Thân bài

khái quát chung

- cầm tắt cốt truyện: chân thành và ý nghĩa nhân văn gắn thêm với bức vẽ cuối cùng của bạn hoạ sĩ già Bơ men đã vực cô nàng Giôn-xi quá lên ám hình ảnh định mệnh.

- tình huống truyện hòn đảo ngược là nhân tố khơi nguồn cho văn bản cảm hễ đầy tình người, hướng đến giá trị tốt đẹp của việc sống.

Phân tích

a) size cảnh ngày đông và tình cảnh tuyệt vọng của Giôn-xi: nỗi run sợ ám ảnh tâm trạng của Xiu và chũm Bơ-men trong đêm mưa gió. Niềm tin kỳ quặc của Giôn-xi lúc phó thác cuộc đời vào mẫu lá thường xuân.

b) tình huống đảo ngược trang bị 1:

- vai trung phong trạng khổ cực và hồi hộp của Xiu lúc phải mở cửa cho Giôn-xi. Sự bất ngờ ngoài dự kiến: cái lá cuối cùng vẫn còn đó, hy vọng trở lại.

- trọng tâm trạng mong chờ héo hắt của Giôn-xi: biểu đạt sự vô vọng , thiếu tinh thần vào sự sống. Thời hạn là nỗi ám ảnh.

- mẫu lá vẫn ngơi nghỉ trên tường: giác ngộ ý chí sống của Giôn-xi , góp cô tự tín vượt qua dịch tật. Thiên nhiên thua mẫu lá, bệnh tật thua ý chí con người.

Xem thêm: Vẽ Sơ Đồ Tổ Chức Bộ Máy Nhà Nước Văn Lang Âu Lạc, Về Sơ Đồ Bộ Máy Nhà Nước Văn Lang Và Giải Thích

c) tình huống đảo ngược trang bị 2

- trung ương trạng Xiu: tự hồi hộp lo lắng đến khi nắm rõ sự thật là sự việc hòa trộn tình cảm thương cùng cảm phục trước tấm lòng cao tay của chũm Bơ men.

- Sự hy sinh từ một hành vi lừa dối cao quý nhưng lại rất có thể thức tỉnh lòng tin của bé người. Trước hết là tình ngọt ngào đồng loại.

Tổng kết

- lời nói kết lại cửa nhà là sự khẳng định cho ý nghĩa cao siêu của sự sống. Là mệnh danh và kính trọng trước nhân giải pháp cao đẹp mắt của người nghệ sĩ dám quyết tử vì đồng loại.

- nghệ thuật và thẩm mỹ dựng truyện sệt sắc, phương pháp tạo tình huống bất thần giúp người đọc cảm nhận sâu sắc hơn chân thành và ý nghĩa câu chuyện.

III. Kết bài

- Nêu ngắn gọn cảm nhận của bản thân về truyện ngắn, rút ra bài học kinh nghiệm cho mình.

*

Bài văn mẫu: phân tích truyện ngắn loại lá sau cùng – mẫu 1

Nói mang lại văn học Mỹ, tín đồ đọc nhân loại thường nhắc tới O.Henry như một trong những tác trả viết truyện ngắn tất cả duyên nhất. Với 1 vốn sống phong phú, O.Henry đã biến đổi hơn 400 truyện ngắn với góp vào nền văn học Mỹ một tiếng nói vô cùng riêng. Văn học của O.Henry vơi nhàng, ngắn gọn đến hơn cả sắc sảo.

Tiếp xúc cùng với thiên truyện ngắn "Chiếc lá cuối cùng", ta sẽ được nhà văn đưa đến phía Tây khu dã ngoại công viên Oa-sinh-tơn của nước Mĩ. Đó là một địa điểm nhỏ, thành phố nhằng nhịt không tồn tại lối ra rõ ràng. Hầu như khu công viên nhỏ này bị một màn xám bao phủ, vây quanh.

Nó đã làm cho cuộc sống đời thường của phần đa con người như Xiu, Giôn-xi và bác Ba-men thiếu thốn sinh khí: "Hãy tưởng tượng một tay thu ngân nào đó có hóa đối chọi đòi tiền sơn tuyệt giấy và vải vẽ đi qua con con đường này, đột nhiên lại chạm chán ngay chính mình cù trở ra, tiền nợ không thu một xu nhỏ". Phương pháp nói khôn xiết hình hình ảnh của người sáng tác đã cho ta cảm giác được cái nghèo nàn, đạm bạc của các con người ở đây.

Ở đây số đông là giới nghệ sĩ thông thường sống cùng với nhau. Họ phải bỏ tiền ra thuê rất nhiều căn phòng về tối om và vẽ hồ hết bức vẽ bình thường đổ kiếm sống. Họ siêng năng làm ăn là cố mà nghèo vẫn trả nghèo, thiếu thốn đủ đường vẫn hoàn thiếu thốn. Ta tưởng như họ sống trong bây giờ mà chẳng đến hết ngày mai.

Những họa sĩ (Giôn-xi, Xiu, Bơ-men) vào ý thức chúng ta vẫn mong muốn hẹn một cuộc sống thường ngày tốt đẹp, một tương lai sáng lạn. Vậy nhưng thời cơ lại không mỉm cười với họ. Bởi vậy họ chỉ từ biết chờ đón với cảm xúc mông lung, huyễn tưởng. Ví dụ ta phân biệt O. Hen-ri không thi vị hóa cuộc sống. Ngòi cây bút của ông hướng đến hiện thực, tái hiện chân thực những cảnh đời đói khổ.

Câu chuyện luân chuyển quanh một mẫu lá có lẽ rằng không quá nhỏ nhưng chẳng lớn lao gì mấy để cho người ta, qua một cái sân rộng lớn chừng sáu thước rất có thể quan sát được dễ dàng dàng, Đó là loại lá ở đầu cuối của "một cây leo già cỗi, tàn héo, cạn vật liệu nhựa sống, rễ đầy những bướu" ngẳng nghiu trơ trụi bám víu vào mẫu cây leo gầy guộc cơ được bao lâu nữa bắt đầu gánh nặng của không ít cơn gió mùa rét rét giảm ruột.

Những trận mưa đập ào ạt, dằng dai trên cửa sổ, bên trên mái hiên các đợt tuyết rơi..? vào thực tế, thì chỉ qua bốn ngày cách đây không lâu hàng trăm chiếc lá vắt vẻo trên một dây leo héo hắt khiến cho tôi nghĩ cho một cuộc sống đời thường tàn lụi, mong muốn manh, bị vùi dập phũ phàng mà nạm chịu đựng dũng mãnh tồn tại.

Video đối chiếu truyện ngắn cái lá cuối cùng

Bài văn mẫu: so sánh truyện ngắn dòng lá sau cùng – mẫu mã 1

Ở một xứ sở gồm hai mùa phân biệt luôn luôn giao vận như sinh hoạt nước ta, độc nhất vô nhị là miền Bắc, bọn họ hẳn không ngỡ ngàng gì lắm với cảnh cây cố gắng lá mỗi một khi tiết trời nắm đổi. Ấy cố kỉnh mà "Chiếc lá cuối cùng" của O Hen-ri lại ko ngớt làm tôi ngạc nhiên thích thú. Bởi vì đó là một trong truyện ngắn siêu giàu kịch tính. Nó là một trong những chuỗi liên tiếp và là sự đan cài đặt khéo léo, phức tạp các yếu ớt tố bất ngờ mả chỉ cho câu sau cuối của tác phẩm, loại nút bắt đầu được dỡ gỡ.

Câu chuyện luân chuyển quanh một chiếc lá, cái lá chắc rằng không quá nhỏ nhưng cũng chẳng to con gì mấy để cho người ta, qua một chiếc sân rộng chừng sáu thước, hoàn toàn có thể quan sát được dễ dàng. Đó là cái lá cuối cùng của "một cây leo già cỗi, tàn héo, cạn vật liệu bằng nhựa sống, rễ đầy hồ hết bướu", khẳng khiu, trơ trụi, bám lạnh lùng vào lưng chừng bức tường thấp phía đằng trước mặt, qua hành lang cửa số căn chống của đôi bạn gái họa sĩ.

Chiếc lá tội nghiệp ấy liệu còn rất có thể bám víu vào loại cây leo nhỏ xíu guộc tê được bao thọ nữa bắt đầu gánh nặng của những cơn gió mùa rét rét giảm ruột, phần nhiều trận mưa đập ào ạt, dai dẳng trên cửa ngõ sổ, trên mái hiên, mọi đợt tuyết rơi...? vào thực tế, thì chỉ qua ba, tứ ngày sát đây, hàng trăm chiếc lá của chính cái cây ấy đã vĩnh viễn lìa đời. Hình tượng chiếc lá vắt vẻo trên một dây leo héo hắt khiến tôi nghĩ đến một cuộc sống thường ngày tàn lụi, muốn manh, bị vùi dập phũ phàng nhưng vẫn cầm chịu đựng, dũng mãnh tồn tại.

Chẳng bắt buộc là vô tình, khi loại lá sau cùng ấy lọt vào mắt hầu hết người tại đây - độc nhất vô nhị là Xiu bây giờ đang lo ngại theo dõi cái nhìn của đứa bạn gái. Vì nó gắn liền với cái cây leo niềm nở của Giôn-xi. Cũng bởi vì nó gợi nhớ đến thực trạng của thiết yếu Giôn-xi hiện nay đang bị đánh gục vì những ngón tay buốt giá bán của "gã viêm phổi".

Nó đang rụng. Nhưng, vào mức nào? Sự tồn tại hay không tồn tại của chính nó có chân thành và ý nghĩa gì đối với những người đang mỗi ngày hằng giờ phút khoải ngóng nhìn nó? chiếc tất nhiên dường như đang treo lại lửng lơ đấy, hứa hẹn hẹn hầu hết điều bất thần khiến ta đề nghị nín thở mà lại theo dõi.

Bất ngờ sẽ đến. Nhưng mang lại theo một giải pháp khác, bạn dự đoán: sang một đêm mưa khổng lồ gió lớn, "chiếc lá cuối cùng" vẫn còn đó đó, rất nổi bật trên tường gạch, hơn nữa, còn thấy rõ là "chỗ gần cuống lá non xanh thẫm, nhưng mà đường viền răng cưa bao phủ đã nhuốm color vàng...".

Hãy quan giáp kĩ mà lại xem! kì lạ thật, nhưng cực nhọc mà nghi ngờ. Hình hình ảnh hiện ra cố gắng thể, lặng lẽ như sự thật hiển nhiên không buộc phải biện bạch. Hôm sau thế. Ngày tiếp theo nữa vẫn thế. Tín đồ ta cần tin. Hầu như chẳng ai băn khoăn về sự tồn tại phi lí đó.

Nhưng, lúc mọi tình huống căng thẳng sẽ dịu giảm - Giôn-xi đã thoát hiểm, bác Bơ-men đã không còn sau nhì ngày ốm, bất thần mới lại xuất hiện, bừng sáng lên và ngừng luôn câu chuyện. Bước đầu từ một sự việc có vẻ chẳng tương quan gì đến loại lá của chúng ta: tử vong của ông già Bơ-men. Vày sao bác bỏ chết? Những thứ đồ vật đạc mới dùng xong, còn đế ngổn ngang, còn chưa kịp thu dọn, hoàn toàn có thể gợi lên mọi suy đoán gì?

Bác vẫn làm mọi gì để mang đến nỗi phải tí hon chết? cái chết của bác bỏ có ý nghĩa, giá trị gì? Nhiều thắc mắc đặt ra với sẽ được vấn đáp đầy đủ. Chỉ biết rằng, từ tử vong của lão họa sỹ này, kết luận cuối cùng về "chiếc lá cuối cùng" cơ là: đó là 1 trong chiếc lá giả, vẽ thần tình cùng đặt đúng chỗ đến nỗi nếu không thật tinh thì ko tài nào nhận ra.

Vấn đề hôm nay không ở trong phần giả giỏi thật; nhưng ở chỗ: siêu phẩm do nhỏ người tạo thành đã kế tục và sửa chữa thay thế rất có hiệu quả kiệt tác của trường đoản cú nhiên. Siêu phẩm ấy, phiên bản thân nó là vô giá. Vả lại, chính nhờ nó, một con tín đồ - một năng lực nghệ thuật biết đâu - đang hồi sinh.

Con fan ấy là Giôn-xi lúc này đang nằm không cử động trên loại giường fe quét sơn, đưa mắt qua số đông ô cửa nhỏ tuổi nhìn sang bức tường chắn trống. Cô gái bé nhỏ này vốn vẫn khô gầy, lại viêm phổi nặng, coi ra cực nhọc hề qua khỏi, mạng sinh sống mười phần chưa chắc đã hy vọng được một.

Đến chỗ tựa là dấu hiệu bình thường nhất của lòng yêu đời - sự lưu ý đến một người lũ ông, đến thời trang của phụ nữ chẳng hạn - cũng lại thiếu nốt. ước mơ về nghệ thuật đối với cô bé này, chỉ nó ko thôi, chưa đủ đế cân bằng với chín phần, chắc hẳn rằng mà tử thần vẫn nắm. Ngọn lửa leo heo như sẽ lụi dần theo thời gian, chỉ chực bùng lên một lần chót trước khi tắt ngấm.

Giôn-xi vẫn bùng lên thật! Cô mở to mắt. Cô đăm đăm nhìn ra phía cửa sổ. Cô khe khẽ đếm ngược các con số - các cái lá còn còn lại trên cây. Với một ý thức rõ ràng, cô đang nhắm đếm những bước tiến đến chết choc đang chực sẵn. Cái lá ở đầu cuối nhất định sẽ rụng nốt. Chết choc nhất định sẽ không còn thể kị khỏi đối với Giôn-xi. Dẫu vậy nó đang đến vào tầm khoảng nào? Có chính xác là vào ngày "hôm nay" trước khi trời tối như phỏng đoán của Giôn-xi không? không khí nặng nề, căng thẳng đến nỗi Xiu phải cố gắng và khôn khéo làm nhẹ bớt.

Cái phải đến đang không chịu đến, đối chọi giản, nhanh chóng như mọi fan vẫn tưởng. Hợp lý đấy cũng hoàn toàn có thể gọi là 1 trong những bất ngờ? Dẫu sao, nó có tác dụng chùng xuống mọi stress trong Giôn-xi mang đến nỗi cô bé muốn rũ quăng quật hết - tất cả sự để ý đến cái chết. Chính lúc kia cô thiệt sự không còn thiết tha với cái gì nữa, cô đã có giải phóng ngoài nỗi ám ảnh về chết choc - ảnh hưởng tác động tâm lí có thể làm giảm đến năm mươi tỷ lệ công hiệu của dung dịch men.

Lại một bất thần nữa? Rất tất cả thể. Cái đối sánh tương quan sống - bị tiêu diệt quá chênh lệch ban đầu, Giôn-xi sẽ tự điều chỉnh dần theo hướng lành mạnh và tích cực mà không tự biết, đúng vào thời điểm đặc biệt nhất, thời điểm mà phần đông việc hoàn toàn có thể hoàn toàn đảo trái lại theo cái xúc tích chủ quan liêu của cô bé họa sĩ. Cái đôi mắt mở khổng lồ không hồn như bị hút vào loại rèm xanh bịt cửa sổ, có lẽ không yêu cầu chỉ là do ý thức.

Giôn-xi đã không thể tinh được trước thực tế. Nhưng đề xuất qua thời gian, qua nhiều thử thách nữa, cô mới thốt lên được cái câu nặng nề ý nghĩa: "Muốn chết, đó là một tội lỗi". Quay lại với các nhu cầu cụ thể hằng ngày (muốn ăn, uống, ao ước soi gương, muốn ngồi dậy xem nấu ăn nướng...), rất nhiều ước mơ, hoài bão chân chính, Giôn-xi cách một bước ra quyết định qua ranh mãnh giới của cái chết để phi vào lãnh địa của chiếc sống.

Đó là điều không có bất kì ai dự đoán được, kể từ ông chưng sĩ đã chẩn đoán mang đến Giôn-xi. Cho đến khi Giôn-xi "nằm mừng thầm đan một chiếc khăn quàng lên để phủ lên vai, blue color ngắt cùng chẳng dùng làm những gì được" thì không còn điều gì để có thế đánh bửa cô được nữa.

Lùi trong hậu trường, mãi ngay gần cuối tác phẩm, ẩn sâu trong chiếc hang tối mờ mờ - căn gác hai của tand nhà, là 1 ông già khoảng tầm lục tuần, râu tóc bù xù nửa thần nửa quỷ, đang đương đầu với giá rét bằng bộc một dòng sơ mày cũ màu sắc xanh. Bác bỏ Bơ-men đấy! công ty nghệ sĩ nghèo cô độc này, say nhiều hơn tính, ngay sát hết cuộc đời chưa sáng tạo cho được một chiếc gì hẳn hoi.

Cái size vải căng sẵn trên giá chỉ vẽ từ nhì mươi nhăm trong năm này cơ hồ nước bị bỏ quên và cứng cáp gì đang không khiến cho nhiều người xung xung quanh mỉm cười cợt hoài nghi? Cũng may mà so với ông già tốt bụng, fan ta còn chưa nỡ chế nhạo cợt. Còn có gì đáng để ý, còn có gì đáng mong đợi ở con bạn đáng yêu đương này?

Thậm chí cả mang đến lúc bác bất bình "đỏ mắt lên, đầm đầm nước mắt", hét tướng lên trước cái ý nghĩa sâu sắc "ngớ ngẩn" của Giôn-xi, của tất cả Xiu nữa, chẳng ai lấy làm lạ. Huống hồ là loại lúc bác bỏ cùng Xiu ngó ra phía bên ngoài cửa sổ, "sợ hãi nhìn mẫu cây leo và âm thầm nhìn nhau một lát"... Nhưng gần như chuyện lại ban đầu chính từ thời gian này.

Chỉ sau tử vong thảm vì bệnh viêm phổi của bác, địa thế căn cứ vào phần đa dấu tích chưng còn còn lại - từ dòng đèn bão còn leo lắt cháy, đến cái thang đã biết thành xê dịch, đến những chiếc bút vẽ với bảng trộn màu quăng quật bừa bãi, fan ta new đoán ra: chính bác bỏ đã vẽ "chiếc lá cuối cùng" lên bức tường, vị trí cây leo.

Chiếc lá vẽ hệt nhau như thật, đặt đúng chỗ chiếc lá thực bắt đầu lìa cành. Tất cả được dứt cấp tốc chỉ vào một tối với 1 mình bác Bơ-men dưới ánh sáng của đèn nhập nhoạng và dưới mưa đêm lạnh thấu xương. Toàn bộ công trình được xếp để tài tình cho nỗi, sáng hôm sau, bé mắt của những nhà chuyên nghiệp hóa như Xiu, như Giôn-xi, dù đang quan sát kĩ cũng chịu đựng không minh bạch được.

Xem thêm: Bảng Thống Kê Các Triều Đại Phong Kiến Việt Nam, Lập Từ Thế Kỉ X

Ngay chủ yếu Xiu cũng không kịp nhớ lại nhằm hoài nghi. Mẫu có bất thần nào thú vui hơn? Nhưng, không hết! bất thần này new thực là trọng đại: dòng lá âm thầm ấy đã hòn đảo ngược tình thế, đã cứu thoát một con người chỉ còn hi vọng sinh sống có một phần mười!

Quả là 1 kiệt tác vô song. Đấy là hiện tại thân nỗi khao khát một đời của bác bỏ Bơ-men, giỏi đấy đó là hóa thân của bác Bơ-men? Bức vẽ loại lá trên tường được tiến công đổi bằng cuộc sống thường ngày và tử vong của lão nghệ sĩ đáng kính. Đấy là di tích vô giá kết tinh tấm lòng và tài năng, sản phẩm nghệ thuật giao hàng thiết thực đến đời và ý thức vị tha ko gì sánh kịp của bác Bơ-men.

Truyện ngắn đầy kịch tính, chứa chan ý vị nhân văn cao quý của O Hen-ri đã bỗng dưng ngột chấm dứt sau khi tổng thể sự việc đã sáng tỏ. Hầu hết dư âm của nó như còn vang dội mãi, nâng thêm lên trong ta khát vọng không thuộc sống, cùng sống bao gồm ích, đến người, cho đời…