Thiên nhiên trong thơ mới

     

Hình ảnh thiên nhiên xưa nay vẫn lắp với cuộc sống đời thường con người, cùng với tình yêu cùng thơ ca. Vào thơ ca lãng mạn thiên nhiên đã được biểu đạt đa dạng, đầy màu sắc và gợi cảm, vày " Là thi sĩ tức thị ru cùng với gió/ Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây". Bằng những cảm giác chân thành tha thiết, thiên nhiên trong thơ Huy Cận và Hàn mặc Tử có sự gắn bó quan trọng với không gian, thời gian của vật chất vận động.

Bạn đang xem: Thiên nhiên trong thơ mới


*
Thy Việt
*
Vẻ đẹp nhất thiên nhiên

Thiên nhiên là vấn đề muôn thuở trong thi ca. Các nhà thơ đến với vạn vật thiên nhiên bằng trọng tâm hồn nhạy bén cảm với tinh tế. Trong trào lưu Thơ mới (1930 – 1945) cũng vậy, từng bao gồm một tình cảm mông mênh với Tràng giang của Huy Cận cùng một nỗi niềm hẫng hụt, chơi vơi với Đây làng mạc Vĩ Dạ của Hàn mang Tử.

Cùng mang vẻ đẹp bi hùng truyền thống, nhưng thiên nhiên trong Tràng giang lại mang vẻ đẹp hùng vĩ rợn ngợp của “trời rộng”, “sông dài”:

“Sóng gợn tràng giang bi quan điệp điệp

Con thuyền xuôi mái nước song song”

…”Nắng xuống, trời lên sâu chon von

Sông dài, trời rộng, bến cô liêu”

Thiên nhiên tại chỗ này đậm dung nhan màu cổ điển. Loại sông mênh mang, chảy dài giữa không khí vắng lặng, chén bát ngát. Những nhỏ sóng gối lên nhau lớp lớp không lúc nào dừng như nỗi bi quan miên man ko dứt. Tuy vậy song với phi thuyền buông trôi, tiêu cực phó mặc mang lại cuộc đời, không một chút mong muốn là biểu thị của nỗi ai oán chia lìa, li biệt. Bao nhiêu ngả nước, từng ấy ngả sầu, cảnh ở đây rất sầu: từ “con thuyền”, “cành củi khô” mang lại “nước”, “sóng” và cả “bờ xanh”, “bãi vàng”, “bến cô liêu” đông đảo mang nỗi sầu lớn. Nỗi “buồn điệp điệp” triền miên lan tỏa xuyên thấu bài thơ và hễ cào, day xong nhất nghỉ ngơi hình hình ảnh cuối bài:

“Lòng quê dợn dợn vời con nước

Không khói hoàng hôn cũng lưu giữ nhà”

Nỗi buồn của Huy Cận liên miên không hoàn thành như sóng nước không bến bờ bất tận, theo sóng nước lan tỏa rất xa, bi tráng hơn các so cùng với Thôi Hiệu (Đời Đường – Trung Quốc): “Yên bố giang thượng sử nhân sầu” (Trên sông sương sóng cho bi thiết lòng ai?). Tự nỗi bi đát đằng dặc ấy, vẻ đẹp mắt hiện lên là vẻ đẹp mênh mông đất trời. Không khí mở rộng lớn ra hầu hết chiều cả về độ nhiều năm – rộng, cao– sâu. Đó là nét đẹp lặng lẽ, rợn ngợp của không gian sông nước quen thuộc thuộc, thân cận được Huy Cận dựng lên bằng hình hình ảnh đơn sơ, thành đông đảo nét vẽ tinh tế, nhiều màu sắc truyền thống mà vẫn mới. Ngấm đượm trong cảnh là 1 trong những linh hồn “mang có thiên cổ sầu” và một cái gì như thể là linh hồn ngàn xưa của dân tộc vẫn còn đó vương vấn nơi kho bãi rộng sông dài với “bến cô liêu”, với “bèo dạt”, “mây”, “cánh chim”, “bóng chiều”, với “khói hoàng hôn” cùng với tình quê đậm đà, da diết cháy trong tâm địa thi nhân.Thiên nhiên được khúc xạ qua chổ chính giữa hồn Huy Cận, có nỗi buồn ở trong nhà thơ. Cái đẹp thực, đẹp ảo của cảnh là nét đẹp trong sự thảng thốt của tác giả. Nỗi buồn mênh mang từ hoàn cảnh ở trong phòng thơ là nỗi bi thiết gắn với thiên nhiên.

Xem thêm: Em Hãy Đóng Vai Ông Hai Kể Lại Chuyện Làng Theo Giặc, Just A Moment

Trong Tràng giang, “nỗi buồn thấm vào từng câu chữ”, đầy như cái sông Hồng cuồn cuộn chảy. Còn vào Đây xóm Vĩ Dạ nỗi ai oán lại nhè nhẹ chứa lên từ ý thức bị lãng quên của phòng thơ. Tuy vậy khác với Tràng giang, Đây xóm Vĩ Dạ là một bài xích thơ “có bước nhảy cảm xúc” (Vũ Quần Phương), gồm sự thay đổi cảm xúc vô cùng nhanh, vô cùng nhuần nhị, tinh tế. Bài bác thơ có ba khổ thì mỗi khổ là một câu hỏi gắn với vai trung phong trạng khác nhau của Hàn mặc Tử, gắn với đa số vẻ đẹp khác biệt của vạn vật thiên nhiên xứ Huế thơ mộng. Ở khổ một, thi sĩ đã vui phấn khởi “nhìn nắng sản phẩm cau nắng new lên”, ngắm “vườn ai mướt quá xanh như ngọc” thật đẹp tươi của buôn bản Vĩ Giạ. Đó là vẻ rất đẹp nguyên sơ – thánh thiện, vẻ xinh xắn tắn, rạng rỡ, trinh nguyên của xứ Huế hiện tại lên rõ rệt trong loại hoài niệm của đất nước hàn quốc Mặc Tử. Đến khổ lắp thêm hai, xúc cảm của thi nhân bỗng dưng lắng xuống loáng buồn:

“Gió theo lối gió mây con đường mây

Dòng nước bi hùng thiu hoa bắp lay

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó

gồm chở trăng về kịp buổi tối nay”

*
Đây xã Vĩ Dạ diễn đạt tình yêu tha thiết của tác giả so với xứ Huế, chỗ nhà thơ vẫn từng có rất nhiều kỷ niệm ngọt ngào, đồng thời diễn đạt khát khao được sống, được yêu của một nhỏ người. đơn vị thơ sẽ vẽ bắt buộc một bức tranh phong cảnh thật rất đẹp về thiên nhiên xứ Huế, trường đoản cú đó bộc lộ tình yêu với khát vọng sống mãnh liệt

Tràng giang nói về nỗi buồn biệt li của cảnh: “Con thuyền xuôi mái nước tuy nhiên song” mang dấu tích cổ điển. Và Đây làng Vĩ Dạ cùng nói đến nỗi bi thảm lẻ loi, rã tác: “Gió theo lối gió mây mặt đường mây, dòng nước buồn thiu hoa bắp lay” cơ mà không đơn giản chỉ có thế mà còn là một nỗi bi tráng xa cách, bị lãng quên. Chiếc sông hương lững lờ trôi là dòng “sông trăng” hóa học chở nỗi ảm đạm nhẹ nhàng, man mác của lòng người. Từ nét đẹp trinh nguyên của xứ Huế mơ mộng thực tại, dòng tương tác của Hàn khoác Tử hướng về một chiếc dẹp mờ ảo của cảnh đồ dùng trong sự phân tách cách. Nỗi buồn của hàn Mặc Tử thật yên ổn lẽ, dìu dịu chứ không phải triền miên, kinh hoàng như sóng của Huy Cận trong Tràng giang.

Với thể thơ thất ngôn truyền thống, nhìn chung, thơ Huy Cận là nỗi “buồn điệp điệp”, thơ Hàn khoác Tử là nỗi “buồn thiu”. Thiên nhiên trong cả bố bài thơ đều đẹp và bi quan bởi thiếu thốn một tình người. Tình tín đồ mà sinh hoạt mỗi bài thơ được tác giả nhắc cho là để xoa nhẹ nỗi buồn bị quên lãng Đây buôn bản Vĩ Dạ; xóa cô đơn, rợn ngợp trong lòng, tìm đến một tình quê ấm áp (Tràng giang). Các nhà thơ có sự cảm nhận sắc sảo về thiên nhiên cũng giống như đã biểu lộ một bí quyết sâu sắc trái đất tâm trạng, xúc cảm của mình trước thiên nhiên đó.

Xem thêm: Mẫu Bài Viết Bài Văn Về Bảo Vệ Môi Trường Hay Nhất Của Học Sinh

Thiên nhiên vào thơ mới là 1 đóng góp về mặt tư tưởng văn hóa truyền thống của người việt nam Nam. Điều kia đã chứng tỏ một tình cảm quê hương đất nước của các nhà thơ new nói thông thường và của Huy Cận và Hàn mặc Tử nói riêng.