Ôi việt nam xứ sở lạ lùng

     

Có dịp gặp mặt những anh hùng, dũng sĩ vượt trội người Đà Nẵng, dễ nhận ra họ bao hàm nét tương đương kỳ lạ. Đó là tham gia bí quyết mạng trường đoản cú thuở thiếu hụt niên và cố kỉnh súng như một lẽ từ bỏ nhiên. Tuổi thơ kinh hoàng được trui rèn trong lửa đạn đã tạo cho họ bản lĩnh đương đầu với mọi gian khổ, kịch liệt trong cuộc chiến tranh và cả cuộc sống thời bình.

Bạn đang xem: ôi việt nam xứ sở lạ lùng

*
Nữ điệp viên Ngô Thị Huệ (bìa trái) vào lần vận động hợp pháp năm 1968. (Ảnh bốn liệu)

Đánh giặc tuổi lên 10

Quê Hòa Liên, Hòa Vang, là út ít của mái ấm gia đình 8 cả nhà em, hero Lực lượng vũ trang quần chúng (AHLLVTND) Ngô Thị Huệ nổi tiếng gan góc từ bé. 10 tuổi, thời còn kháng Pháp, trong khi thấy cán bộ đằng bản thân hy sinh, mặc dù địch đang phong tỏa, cô nhỏ nhắn và các bạn khiêng chú cất vô vào làng, rồi chạy về báo cho phụ vương và du kích chôn cất. Một lần các bạn bè đang họp thì địch càn, cô bé Huệ cấp tốc trí mở chuồng trâu mang đến xổng, kêu gào: “Trâu nạp năng lượng lúa bà con ơi” nhằm báo động. Cán bộ chạy thoát mà lại hai phụ thân con bị địch bắt giam, tra tấn.

Năm 1959, AHLLVTND Ngô Thị Huệ công tác bán hòa hợp pháp, ko trực tiếp chiến tranh nhưng chỉ rất nhiều tên ác ôn cho bằng hữu hành động. Bên bà có cha người con đi thoát ly buộc phải bị xếp sổ đen. Phiên bản thân bà Huệ bị tình nghi chỉ điểm cho lũ diệt ác ôn. Chúng lại bắt hai cha con đánh nhừ tử. Lúc thấy máu cha trào ra, ướt đỏ hai con mắt (sau này mù lòa), bà nhào vô ôm siết lấy cha. Nhưng lại ông vẫn bình thản động viên, nhắn nhủ: “Con trâu trước đi trước, nhỏ trâu sau nhớ này mà đi. Chịu đau mau về!”.

Rời bên tù với bao vệt thương không lành, bà được bạn dân chăm sóc, bồi bổ, như thế nào cháo đậu xanh, trứng gà, miếng thịt. Ơn nghĩa ấy về sau bà ghi nhớ mãi. Tiếp tục hoạt động diệt ác, trừ gian, xây cất cơ sở cách mạng, một lần nữa, bà lại bị bắt, đưa đi hết nhà tù này đến nhà phạm nhân khác. Các trận đòn ghê hoàng đã làm bà mất thiên chức làm mẹ.

Đồng đội điện thoại tư vấn bà là “Bông hồng thép”, niềm trường đoản cú hào của ngành an ninh. Đầu năm 1969, trong một lần chuyển cán cỗ đi về, bà rơi vào chỗ dội bom của địch, miếng găm trên đầu, được tổ chức đưa ra Bắc trị trị. Hai anh trai cùng chị gái hy sinh, cha cũng mất vì chưng vết yêu mến tái phát, nỗi đau lòng tin cùng di triệu chứng mảnh bom hành hạ làm bà tiếp tục lên cơn động kinh.

Một lần đồng chí Trần Quốc Hoàn, bộ trưởng liên nghành Bộ Công an đến khám đa khoa E thăm, vẫn xúc rượu cồn nhận bà làm con nuôi. Sau giải phóng, bà Huệ về bên quê công tác làm việc rồi nghỉ hưu từ thời điểm năm 1993 với quân hàm trung tá. Chồng bà, ông è Viết Trí cũng chính là cựu tù nhân yêu nước, ông mất người bà xã trước, có hai người con trai.

AHLLVTND Ngô Thị Huệ kể: “Sau giải phóng, nhị suất lương nuôi gia đình 10 người, bao gồm cả đầy đủ đứa cháu nghèo khó. Vợ ông chồng không dám tại chính giữa thành phố mà gửi lên Liên Chiểu để thoáng rộng trồng trọt chăn nuôi, nâng cấp đời sống. Bầm dập suốt rộng 40 năm, nay bắt đầu có tòa nhà tạm hotline khang trang trên tuyến đường Tân Lập 2, quận Hải Châu ở tuổi 80. Hạnh phúc nhất là mặc dù ở đâu, tập thể vẫn luôn luôn đến thăm tôi, làm vị trí hội ngộ, gặp gỡ gỡ hay niên”.

12 lần được phong dũng sĩ, 4 lần chạm chán Bác

Gặp đơn vị giáo Võ Phổ, nguyên giáo viên trường Đại học Bách khoa tp hcm tại quê nhà Hòa Liên (Hòa Vang) của ông, chúng tôi cùng nhắc tới bài thơ “Emily, con” ở trong phòng thơ Tố Hữu trong số ấy có rất nhiều câu giành riêng cho các con cháu miền Nam:

“Ôi, Việt Nam, xứ sở lạ lùng/ Đến em thơ cũng hóa hồ hết anh hùng/ Đến ong ngây ngô cũng luyện thành chiến sĩ/ cùng cây trái cũng trở thành vũ khí!”… Cựu siêu nhân nói rằng, thời gian 1965, khi ông Morrison trường đoản cú thiêu nhằm phản đối nhà cầm quyền Mỹ xâm lấn Việt Nam, Võ Phổ bắt đầu 14 tuổi và đã “đánh đấm” mấy trận.

Sau này, ông chạm mặt một cựu binh Mỹ, nghe hướng dẫn viên liệt kê các kết quả của Võ Phổ, người cựu binh tỏ ra sợ hãi hãi. Cơ mà ngày ấy, cứ mở đôi mắt ra là thấy bộ đội Mỹ càn quét thôn ấp mình, cầm cố hệ như ông không có lựa lựa chọn nào khác.

Lớn lên đúng thời gian quân team Mỹ đổ xô vào miền Nam, sống giáp cạnh căn cứ quân sự Đà Nẵng, ký ức của cậu nhỏ nhắn là máy bay Mỹ thả quân, là quân Mỹ sục sạo đốt phá, bắn giết dân làng. Võ Phổ tăm tiếng khắp những đội du kích trong vùng. Năm 1968, cách sang tuổi 17, ông vinh dự 12 lần được phong siêu anh hùng diệt Mỹ, được ra Bắc chữa trị 14 dấu thương bị địch bắn. Hạnh phúc không ngờ đến là ông được chạm chán Bác Hồ.

Xem thêm: Đoạn Đường Ab Dài 2350M Và Đoạn Đ, Just A Moment

*
Anh hùng LLVTND hồ nước Thị Lý (ngoài cùng, mặt phải) chạm chán mặt những tướng lĩnh và anh hùng LLVT Quân khu 5 vào năm 2005. Ảnh: Hồng Vân

Võ Phổ đã òa lên khóc lúc được bác bỏ hỏi thăm dòng chân còn sưng mủ. Chưng hỏi: “Gặp bác phải vui chứ sao lại khóc?”… tiếp nối đoàn siêu anh hùng miền Nam gặp Bác 4 lần nữa. Vết thương sinh sống cổ làm ông nói lắp cùng ngọng. Nhớ lời chưng dạy, bắt buộc học cho giỏi, hằng ngày, ông úp vào lu nước, tập luyện đến tròn vành, rõ chữ. Bao gồm khi trong cổ họng đau rát, đỏ tấy, vẫn không chịu đựng thua, rèn đến khi nói chuẩn mới thôi. Nhờ vậy, ông trụ bên trên bục giảng mấy mươi năm.

Đã thôi dạy chính ở trường Đại học tập Bách khoa, ông vẫn kín đáo lịch lên lớp với mấy lần ra hà thành để góp ý về cải cách, đổi mới giáo dục. Sống là cho, đâu phải nhận riêng rẽ mình. Nhiều năm liền, ông dành riêng tiền thù lao của chính mình gửi lại trường có tác dụng phần thưởng cho sinh viên học giỏi. Bao gồm sinh viên sắp vứt học vì không tồn tại tiền đóng góp học phí, ông phần đa sẵn lòng giúp. Căn nhà của ông làm việc quận 2, tp Hồ Chí Minh luôn luôn dành riêng biệt một vài phòng cho nhỏ của bè bạn hoặc gần như sinh viên nghèo.

Xứng xứng danh phong anh hùng, tuy vậy thầy giáo Võ Phổ luôn luôn tâm niệm cần dành hồ hết phần thưởng đó đến những đồng minh đã hy sinh, còn ông sẽ làm sau cùng. Thời gian cứ trôi mang đến bây giờ, dù bạn chiến đấu và quê hương cứ luôn luôn giục giã chuyện hồ sơ…

Chuyện cô nhỏ xíu Muối chăn trâu

Gặp thiếu phụ AHLLVTND hồ nước Thị Lý, quê bà ngơi nghỉ Hòa Xuân (Cẩm Lệ), hiện tại ở số 4 è Đức Thảo, Đà Nẵng, chúng tôi khá bất ngờ khi bà nhắc về cái brand name ấu thơ phụ huynh đặt cho: Muối! con nhà nghèo mang tên xấu mang đến dễ nuôi. Không hết tuổi nhi đồng, cô bé nhỏ đã bắt buộc đi chăn trâu cho tất cả những người trong làng. Cha là cơ sở giải pháp mạng vào chống Pháp, sau năm 1954, bị chế độ Ngô Đình Diệm bắt, tra tấn đến bệnh rồi chết.

Thương thân phụ vô cùng nhưng cô bé nhỏ không hiểu bởi vì sao thân phụ mình tắt thở cho đến khi được ông Hồ Sâm, túng thiếu thư đưa ra bộ làng giác ngộ điều đó. Cô cũng không hiểu vì sao, ông Sâm lại lựa chọn mình, cô bé lũn đũn da black cháy, tóc khét nắng. Trước khi biết ông Hồ Sâm là phía cách mạng, cô nhỏ xíu chỉ biết ông là fan chăn vịt.

Nhiệm vụ cô làm cho thật đối chọi giản, đó là vài bữa một lần mang đến nhà ông Sâm, rồi sở hữu tờ giấy bé bỏng xíu cơ mà ông cuộn lại rất kỹ bảo với đến mang lại bà Chín Hý, dặn đến lấy trứng. Từ bỏ mờ sớm, giao trâu cho những người cày bừa, nắng cũng như mưa, cô nhỏ xíu Muối lội mấy cánh đồng, bỏ lại những con chó dự tợn sủa râm ran đuổi theo để đến showroom cần gặp. Xuyên suốt mấy năm thơ dại như vậy, dẫu phần thưởng ông Sâm đến Muối chỉ vài dòng trứng. Khi thấy Muối vững vàng vàng, dạn dĩ, ông Sâm giao việc to hơn mặc cho chị em cô sợ hãi hãi.

Không lo sao được khi đứa con nít cứ chạy đầu trên xóm dưới, ngày cũng giống như đêm, bước vào nơi tiếng súng đùng đoàng. Vậy cơ mà Muối vẫn thực hiện cách mạng theo phong cách của mình. Tiểu đoàn 51 của địch đóng góp ở thôn, Muối lấn la ra làm cho quen, nhổ tóc sâu, gãi lưng cho đến khi bọn chúng ngủ lăn, lấy lai rai hàng trăm quả lựu đạn đem về mang lại đằng mình. Đi phụ hồ cùng người anh ở sân bay Đà Nẵng, Muối lân la quan liêu sát, nhớ kỹ về kể mang lại ông Hồ Sâm nghe về giải pháp bố trí năng lượng địch.

Thời thiếu hụt nữ, Lý tất cả mái tóc black nhánh, dài quá lưng; nụ cười tươi giòn, hàm răng white muốt. Các đại lý giao cô công tác làm việc mới chính là lên núi học tập trường quánh công và đổi thay biệt động thành Đà Nẵng. Cô vào câu lạc bộ của Mỹ với lấy lòng chúng tương đối nhanh, từ đó cố gắng tin tức biết đường đi lối lại.

Mìn nổ, một số xe pháo bốc cháy, truyền 1-1 bay khắp bãi. Cuối năm 1969, Hồ Thị Lý bị bắt, tuy nhiên đã kịp phi tang tài liệu, địch tra tấn đầy đủ kiểu tuy vậy vẫn không làm lung lay cô gái quận đội phó trung kiên. Vào tù, bà cùng các đồng chí của chính bản thân mình tổ chức 36 lần đấu tranh bao gồm trị. Ra tù năm 1973, bà tiếp tục hoạt động, là quận đội phó cho đến khi về hưu. Bà được tuyên dương AHLLVTND năm 1976, sống cuộc đời bình dị với người ông chồng là cựu tầy yêu nước năm xưa.

Xem thêm: Hãy Cho Biết Có Tất Cả Bao Nhiêu Số Có 4 Chữ Số Khác Nhau Mà Các Chữ Số Đều Lẻ ?

Mỗi fan một câu chuyện, một vết ấn nhân vật khác nhau, tuy vậy AHLLVTND Ngô Thị Huệ, hồ Thị Lý, cựu anh dũng Võ Phổ - hồ hết tuổi thơ đã đi qua giông bão cuộc chiến tranh - đều sở hữu chung niềm muốn mỏi là đất nước mãi mãi hòa bình, nhằm lớp cháu nhỏ được sinh sống trong hạnh phúc và văn minh.