NGƯỜI TA ĐI CẤY LẤY CÔNG

     
*



Bạn đang xem: Người ta đi cấy lấy công

Phân tích bài bác cao dao: "Người ta đi cấy lấy công,Tôi ni đi ghép còn trông những bề.Trông trời, trông đất, trông mây,Trông mưa, trông gió, trông ngày, trông đêmTrông mang lại chân cứng, đá mềm,Trời yên, bể lặng mới yên tấm lòng”.
Người nông dân rất lâu rồi gửi gắm tình cảm, ước mơ và nguyện vọng của bản thân vào ca dao. Ngày nay, ta còn được nhiều bài quánh sắc. Cố kỉnh nhưng trong số đó, chỉ có bài “Người ta đi cấy lấy công …” dưới đây là biểu hiện cẩm nghĩ về về công việc, sự lo lắng, hồi hộp về tác dụng thời vụ còn nhờ vào vào thời tiết vạn vật thiên nhiên của mình:“Người ta đi ghép lấy công,Tôi ni đi ghép còn trông những bề.Trông trời, trông đất, trông mây,Trông mưa, trông gió, trông ngày, trông đêmTrông đến chân cứng, đá mềm,Trời yên, bể lặng bắt đầu yên tấm lòng”.Đây là một trong những bài ca dao giản dị, chân chất, từ nhiên, hàm súc và sống động. Trọn bài xích là lời trực tiếp của người thợ cấy chứ không phải là của một ai khác. Tuy đơn vị nghệ sĩ vô danh không nói rõ chính là nam hay bạn nữ nhưng ai cũng thấy nhân thiết bị trữ tình của bài bác thơ nầy rất bao gồm ý thức lo ngại cho công việc mình có tác dụng và đặc trưng hơn nữa là tất cả sự khác người trong cách xúc cảm và suy nghĩ:Người ta đi ghép lấy công,Tôi nay đi ghép còn trông những bề.Hai câu này cho thấy rõ ràng tại chỗ này người thợ ghép rất có ý riêng biệt mình (tôi) với bao nhiêu là người thợ cấy (người ta). Sự khác biệt đó là 1 trong đàng thì đi cấy với tinh thần làm thuê nhằm mục đích đem công (tối ngày dài công) còn một đàng thì đi ghép với tinh thần làm chủ: Vừa biết làm cho vừa biết tính toán, lo liệu các bễ.Lời tục thường bảo: “Một fan hay lo bởi một kho tín đồ hay làm”. Ở đây, người thợ ấy - nhân đồ dùng trữ tình của bài bác ca dao bên trên quả xứng đáng là fan hay lo buộc phải rất từ hào phân minh mình với những người ta ở vị trí biết toan tính, toan tính với ý thức trọng trách cao. Với việc hiểu biết rất đầy đủ các khía cạnh về công việc của bản thân làm.Trong câu hai, nhị từ trông với bề cần sử dụng thật là đắc địa. Trông vừa có nghĩa là quan sát, chú ý ngó, vừa có nghĩa là mong chờ, hi vọng. Cũng vậy, bề vừa chỉ mẫu cụ thể, vừa chỉ loại trừu tượng cho biết hình hình ảnh một bạn thợ cấy với giải pháp nhìn, bí quyết nghĩ nhiều diện với độc đáo.Bốn câu sau tiếp tục khắc họa rõ sắc nét thêm hình ảnh ấy. Đặc biệt là hai câu thân bài, từ bỏ trông cùng với bảy lần lặp lại, bảy lần đính với bảy đối tượng trông rõ ràng khác nhau:Trông trời, trông đất, trông mây.Trông mưa, trông gió, trông ngày, trông đêm.Hai câu này là hình ảnh hàm súc, sinh động, tạo nên biết bao nhiêu công việc vô vàn fan làm ruộng. Từ khi để cây mạ xuống đồng tính đến phút bưng bát cơm đầy và đúng là “Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần”.

Xem thêm: Vẽ Sơ Đồ Tổ Chức Bộ Máy Nhà Nước Thời Lý Qua Sơ Đồ, Vẽ Sơ Đồ Và Giải Thích Bộ Máy Nhà Nước Thời Lý



Xem thêm: Viết 1 Đoạn Văn Có Sử Dụng Khởi Ngữ, Viết Đoạn Văn Chủ Đề Tự Chọn Có Sử Dụng Khởi Ngữ

Các từ trông ở hai câu trên cũng cho là đắc địa. Trông trời, trông đất, trông mây thì trông đúng là đưa đôi mắt nhìn, quan giáp theo dõi liên tục. Nhưng mà ở câu sau: “Trông mưa, trông gió, trông ngày, trông đêm” thì từ trông còn bao hàm cả ý nghĩa mong đợi và hi vọng. Cầm cố mà mang đến hai câu cuối bài, từ bỏ trông lại chỉ hoàn toàn bộc lộ ý nghĩa của nỗi niềm hi vọng, mong mong:Trông mang lại chân cứng, đá mềm,Trời lặng bể lặng new yên tấm lòng.Hai câu trên đựng chan tình cảm, thể hiện cảm xúc và tấm lòng hiền hậu của người nông dân nói bình thường và fan thợ ghép - nhân trang bị trữ tình của bài bác ca dao này - nói riêng. Chúng ta hi vọng, ước ý muốn điều gì? Chân cứng đá mềm vừa miêu tả ước ý muốn vừa khẳng định sức lao hễ của người nông dân. Thành ngữ chân cứng đá mềm thể hiện sức khỏe nhỏ người, đặc biệt là sức khỏe của rất nhiều con bạn lao động, dãi gió dầm sương, xông pha tron các bước gian nan, vất vả, nguy hiểm. Trời yên bể lặng tại chỗ này cũng là thành ngữ, lời ăn tiếng nói của dân gian, ko những thể hiện sự bình an của đất trời, thời tiết với khí hậu ngoại giả biểu hiện, tưởng tượng cho việc bình yên ổn trong làng mạc hội nghĩa là trơ thổ địa tự bình yên được bảo đảm, buôn bản hội hoàn toàn vắng trơn chiến tranh, giặc cướp.Toàn bài là sáu câu lục chén bát vần điệu hài hòa, lời lẽ thiết tha, chân thành, nhiều hình hình ảnh và từ bỏ ngữ lắp bó với các bước đồng áng. Người nông dân tại đây chỉ mới yên tấm lòng lúc đổ công sức của con người mình ra, bao gồm sự đền đáp, chỉ cần “Có làm thì mới có thể có ăn”. để ý đến ước mong của mình sao mà bình dị và đơn sơ cho thế. Đọc kĩ bài ca dao, ta thấy phía sau, từ trong sâu lắng của vần điệu câu chữ tất cả chút chi đó buồn. Hợp lí đó là nỗi bi đát do thời đại họ sống sở hữu đến: thực tiễn xã hội cũng có thể có mấy khi được trời yên bể yên đâu! Càng làm rõ thêm nội dung ý nghĩa của bài ca dao này họ càng thấu hiểu, cảm thông, bái phục đôi mắt, tấm lòng của fan thợ cấy việt nam thể hiện nay qua mong mơ cùng nguyện vọng đối chọi sơ, giản dị và sâu sắc đến vô cùng của mình.Có thể khẳng định đấy là một trong số những bài ca dao hay nhất trong kho báu ca dao dân ca Việt Nam. Đây cũng đó là một tượng đài bạt mạng của bạn nông dân việt nam mãi mãi lừng lững một dáng vẻ hình trong loại văn học dân gian bất hay của dân tộc.