Đóng vai người lính trong bài ánh trăng

     

Bạn đang chạm chán khó lúc làm bài bác văn Đóng vai tín đồ lính kể lại bài Ánh trăng? Đừng lo! hãy tham khảo những bài xích văn chủng loại đã được tuyển chọn và biên soạn với nội dung ngắn gọn, bỏ ra tiết, hay tuyệt nhất của Top lời giải sau đây để nỗ lực được phương pháp làm cũng như bổ sung cập nhật thêm vốn tự ngữ nhé. Chúc các bạn có một tài liệu ngã ích!


Đóng vai bạn lính nói lại bài xích Ánh trăng - bài xích mẫu 1

*

Sau khi đất nước thống nhất, tôi giải ngũ trở về quê nhà. Cha năm sau, tôi đưa lên thành phố sinh sinh sống cùng các con tôi. Thú thật, tôi vẫn thích sống ngơi nghỉ quê bên hơn. Nhưng những con tôi cứ bảo không tồn tại ai âu yếm nên tôi đành nghe theo.

Bạn đang xem: đóng vai người lính trong bài ánh trăng

cuộc sống đời thường nơi tp đầy luôn thể nghi. Các con tôi hầu như là công chức, viên chức cả đề xuất chẳng thiếu vật dụng gì. Vừa bước ra khỏi cuộc sống thường ngày khó khăn của chiến tranh thì trên đây quả là cuộc sống đáng mơ ước. Tôi tận thưởng tất cả những và lắng đọng của cuộc sống thường ngày ấy. Không còn lo âu, không hề mất ngủ, không còn nghe giờ đồng hồ pháo ì ầm từng đêm. Tôi tận thưởng những giấc ngủ thanh thản và đa số bữa ăn không thiếu và lập cập quên đi phần đa khổ nhọc xưa kia. Nhưng nhớ để triển khai gì. Cuộc chiến tranh đã đi qua, vệt thương xưa đã và đang lành rồi.

Tưởng tôi sẽ mãi mãi quên đi vớ cả, mãi mãi ngủ quên trong đời sống tiện nghi và giả tạo thành này. Tưởng tia nắng hào loáng của phố thị đã chôn chặt đời tôi trong tư bức tường vôi kín đáo đáo, bình an nhưng lạnh lẽo. Tuy nhiên không! Một đêm nọ, nó đang đến, chiếc vầng trăng chung thủy năm xưa, thức tỉnh hồn tôi trong cơn mộng hão huyền.

Đó là một trong đêm thành phố bỗng cụp điện. Cúp điện làm việc thành phố không phải là chuyện hãn hữu gặp. Tuy vậy đêm ấy, khi ánh sáng giả dối kia vụt tắt, căn phòng rơi vào hoàn cảnh bóng tối. Tôi vội nhảy tưng hành lang cửa số tìm chút gió trời thì bất ngờ, ánh nắng của vầng trăng ập vào khắp căn phòng. Ánh sáng sủa phóng trực tiếp vào song mắt, chiếu rọi vào hồn tôi. Ôi mẫu thứ ánh sáng rất gần gũi và thần diệu ấy trải một tờ sáng mờ mờ trên nền gạch đậy loáng. Tôi ngấc đầu nhìn đăm đăm lên trời cao. Khung trời thật rộng lớn. Bầu trời thật trong trẻo. Vầng trăng tròn ngự trị khắp một miền không gian rộng lớn. Hình như nó đang chiếm lĩnh cả thành phố, cả khung trời cao mang đến vô tận.

bất chợt nhớ đến bài thơ xưa của Lý Bạch:

“Đầu giường ánh trăng rọi


Ngỡ phương diện đất tủ sương

Ngẩng đầu nhìn trăng sáng

Cúi đầu nhớ vắt hương”.

Ánh trăng hiền hậu hòa soi rọi lòng tôi, mơn man như gồm cái gì đó đang xoa nhẹ khắp người. ÁNh trăng gợi nhớ cho những rất lâu rồi tháng cũ. Ánh trăng ấy vẫn theo tôi mang lại suốt cuộc đời. Thuở thiếu thốn thời vùng quê xưa, trăng đi vào cuộc sống như người bạn thâm tình cố gắng hữu. Tôi nhớ đến các đêm trăng thanh thản trên dòng sông. Vầng trăng cao phủ lóa ánh sáng trong loại sông sâu thẳm, mơ huyền trong tiếng miếu vọng xa. Tôi nhớ đầy đủ đêm trăng tát nước trên đồng. Ánh trăng quà cứ chập chờn, vỡ lẽ rồi tức thì lại theo nhịp gầu đưa. Tuyệt ánh trăng ma quỷ quái khu nghĩa địa sau xóm mà bọn nhỏ shop chúng tôi thường hay nghịch trốn tra cứu sau ấy.

Vầng trăng ấy thêm chặt vào đời tôi, hết quãng đời tuổi thơ bên trên đồng dưới bể. Các đêm nằm dưới ánh trăng sáng, nghe giờ chim kêu nhưng đắng lòng đắng dạ. Đất nước vẫn chiến tranh. Quê hương đang bị giày xéo bên dưới bom đạn của kẻ thù, đau thương biết mấy. Tôi chú ý trăng. Trăng cũng quan sát tôi. Cả hai im lặng không nói đề nghị lời nhưng thấu hiểu lòng nhau.

mon sau, tôi lên đường đi chiến đấu. Trăng cũng theo tôi lên rừng lên núi. Trải qua bao trận chiến chinh trăng vẫn mặt tôi, thủy chung và tình nghĩa. Trăng soi rọi bước hành quân đêm rừng sâu thẳm. Trăng lao vào trận chiến đấu. Trăng xung phong mở lối chỉ đường quân ta tiến tới. Trăng tiến công vào kẻ thù. Trăng là bạn đồng chí, đồng đội của bọn chúng tôi.

những đêm, thân rừng sâu thanh vắng, nằm trên võng dù, giữa mặt đường hành quân, chú ý ánh trăng sắng bên trên trời cao bỗng dưng nhớ quê nhà tha thiết. Ánh trăng nhân hậu hòa thân trời cao xanh, ánh nắng vằng vặc soi khắp núi rừng. Tôi cầu gì mai này khi quân địch bị tiêu diệt, tôi trở về quê xây dựng cuộc sống mới. Cuộc sống đời thường với với cái cày nhỏ trâu. Ngày ngày cuốc vườn trồng rau, tối đêm uống cốc trà ấm, nhìn vầng trăng tròn. Cuộc đời như vậy đủ thú lắm rồi.

Ánh trăng chiếu rọi vào chỗ tôi nằm như cảm thông sâu sắc và yên ủi tôi. Ánh trăng hiểu rõ sâu xa lòng tôi, mang lại xoa dịu đợt đau trong trái tim tôi. Trái tim chất chứa hận thù. Tôi thầm hẹn với trăng cao sẽ dũng mãnh chiến đấu mang đến khi nước nhà sạch bóng giặc thù. Cuộc sống đời thường tươi rất đẹp đang chờ tôi. Người thân đang ngóng chờ tôi. Nước đôi mắt tôi bất chợt rưng rung lúc nghĩ điều đó.

Than ôi! bao gồm ngờ đâu, khi trận đánh kết thúc, lời hứa hẹn năm xưa tôi đã quên đi từ bao giờ. Bước ra khỏi chiến tranh, tôi rơi vào tình thế trạng thái hụt hẫng. 1 phần vì quá vui vẻ và hạnh phúc. Một phần vì tôi quay trở lại với cuộc sống thường ngày thường ngày với những ràng buộc mới. Cuộc sống thường ngày vật hóa học đầu đủ, nhân tiện nghi khiến cho tôi say mê tận hưởng để bù đắp lại bao nhiêu năm vất vả vị trí rừng thiêng nước độc. đôi khi cận kề sinh tử, tưởng sẽ không còn thể quay trở lại để gặp gỡ mặt bà xã hiền bé thơ.

công việc mới trong thời kì dựng xây quốc gia khắc phục hậu quả chiến tranh khiến tôi cũng mắc tối ngày. Không còn đi nhanh chóng lại về khuya khiến cho tôi không còn thời gian nhằm nghĩ ngợi. Hình bóng quê nhà và muôn ngàn kỉ niệm tuy vẫn còn ở trong trái tim tôi tuy nhiên, từ lâu đã trở nên khép lại, giấu kín. Đô thị phồn hoa, diễm lệ, ánh sáng của đèn màu bao phủ loáng soi rọi mọi mặt đất, khắp bầu trời. Vầng trăng nghĩa tình năm xưa vẫn tiếp tục từng đêm trải qua bầu trời. Nhưng gần như là tôi không còn hay biết.

Tôi ngửa phương diện lên quan sát vầng trăng. Trăng nay vẫn thế, vẫn tròn trịa cùng tỏa sáng. Ngoài ra có cái gì đó đang rưng rưng. Trong trái tim tôi bỗng nhiên hiện rõ hình ảnh quê hương thơm thương yêu. Từng cánh đồng, từng ngọn núi, dòng sông bỗng trở về ào ạt. Tự nhiên tôi nhảy khóc. Giọt nước đôi mắt lăn lâu năm trên má lạnh hổi.

Xem thêm: Tổng Hợp Các Câu Lệnh Trong Phần Mềm Logo Câu Lệnh Nào Là Đúng

Đó là nước đôi mắt xót xa đa số tháng ngày xưa cũ. Giọt nước mắt hối hận hận khi dấn ra xưa nay mình đã hờ hững với thừa khứ nghĩa tình, hờ hững với vầng trăng thủy chung. Dù chúng tôi, những người lính, từ khóa lâu đã không thể nhớ tới. Tuy vậy vầng trăng bao năm vừa qua vẫn không nắm đổi. Trăng vẫn luôn luôn ở cạnh bọn chúng tôi, dõi theo bọn chúng tôi. Trăng tình nghĩa thủy chung còn chúng tôi lại vô tình, lạnh nhạt nó nó.

Ánh trăng lặng im phăng phắc, không nói gì. Đó là sự im thin thít nghiêm khắc nhắc nhở tôi về thừa khứ nhức thương nhưng nghĩa tình. Trăng ko giận dữ, nghiêm nghị nhưng mà bao dung càng khiến cho tôi thêm đau lòng. Tôi nhận ra lâu nay mình đã lạnh lùng với thừa khứ, hững hờ với nỗi nhức thương mà dân tộc bản địa vừa trải qua. Các lần tôi vẫn tự ngụy biện rằng xong xuôi tốt quá trình trong hiện tại là đã bao gồm công với non sông rồi. Và phần lớn gì mình nhận ra là do sức lực lao động mình vứt ra, là trọn vẹn xứng đáng.

tuy nhiên kì thực, sẽ là một cuộc sống đời thường ích kỉ và vô tâm. Biết bao con người vẫn đang lặng lẽ hi sinh vì chưng bom đạn của kẻ thù còn sót lại, vị đói khổ triền miên. Nỗi đau thương vẫn tồn tại âm ỉ trong tâm địa dân tộc. Quân thù đã tách đi, tuy thế hậu trái của chúng tạo ra vẫn liên tiếp gây tổn thương cho thấy bao người. Biết bao gia đình, bao con người chưa thể tìm phát hiện hạnh phúc. Cả dân tộc đang gượng gạo mình chũm sức thừa qua. Còn tôi thì ngập ngụa, sung sướng vui trong đời sống thứ chất.

Càng suy nghĩ, tôi càng thấy hối hận lỗi. Cảm ơn vầng trăng đã giúp tôi hiểu rõ sâu xa và nhận rõ bạn dạng thân mình. Tôi yêu cầu làm nào đó để xứng danh với dân tộc. Tôi buộc phải làm gì đó để bù đắp lại lỗi lầm. Tôi nên sống xứng đáng với lòng tin người bộ đội trong thời đại mới, liên tiếp tiên phong giữa những nhiệm vụ khó khăn nhất của dân tộc. Chắc chắn rằng rồi. Nhất định tôi phải gắn kết mình với những nhiệm vụ của dân tộc. độc nhất vô nhị định phải biết trân trọng quá khứ và sống xứng danh với số đông gì mình đã nhận được được. Cuộc sống này ko chỉ dành riêng cho riêng tôi cơ mà dành cho tất cả dân tộc, dành những bé người hero đã góp sức hết mình bởi vì độc lập, tự do thoải mái của tổ quốc

Đóng vai bạn lính đề cập lại bài bác Ánh trăng - bài xích mẫu 2

Tôi đã được hình thành và to lên làm việc quê hương. Tuổi thơ tôi nối sát với mọi cánh đồng mênh mông thẳng cánh cò bay, với phần lớn dòng sông thánh thiện hòa chở nặng phù sa, với đầy đủ hồ bể trong đầy tôm cá. Đối với tôi, đó là trong những năm tháng tuyệt vời và hoàn hảo nhất nhất.

Năm mon cứ trôi đi êm đềm. Rồi một ngày kia, cuộc chiến tranh bùng nổ. Để bảo đảm an toàn cho việt nam thân yêu, tôi buộc phải rời quê nhà để đi lính. Cuộc sống của tôi bây giờ đã rứa đổi. Tôi từ từ gắn bó với đông đảo ngọn núi, với cánh rừng hoang sơ sặc mùi bom đạn. Nhưng trong thâm tâm tôi vẫn tương khắc khoải một nỗi nhớ da diết. Tôi nhớ làng, nhớ gia đình, lưu giữ lối xóm. Một trong những lúc như thế, tôi thường nhìn trăng. Vầng trăng như một tín đồ bầu bạn cùng tôi, có thể an ủi, có tác dụng nguôi ngoai đi nỗi ghi nhớ quê hương. Trăng chia sẻ cùng tôi biết bao tâm tư tình cảm, bao nỗi nhớ. Nhìn trong suốt chặng hành trình gian lao cực khổ, trong cuộc sống trần trụi cùng với thiên nhiên, cây cỏ, vầng trăng mộc mạc như 1 người bạn tri kỷ, luôn sát cánh và sát cánh đồng hành bên tôi. Đã gồm lúc, tôi tưởng rằng hứa sẽ không và không bao giờ quên mẫu vầng trăng thủy chung ấy.

Và cuộc chiến tranh kết thúc, tự do lặp lại. Thoát khỏi cuộc sống bần cùng, túng thiếu trong cuộc chiến tranh là chiếc khát vọng phệ nhất của những người lính chúng tôi. Do vậy, tôi về sống sinh hoạt thành phố, trong 1 căn phòng buyn-đinh nhân tiện nghi. Cuộc sống thường ngày ở tp rất hiện nay đại. Đâu đâu cũng có thể có những ánh điện, cửa ngõ gương. Dần dần dà, tôi sẽ quen cái cuộc sống thường ngày của thành thị. Với trong chính sự xa hoa đó, tôi đang quên đi vầng trăng – người bạn đường của mình. Từng tối, trăng trải qua ngõ nhưng mà như bạn dưng qua đường. Xa lạ, ko quen, không biết, vầng trăng đã trở nên tôi – một người bạn bè thiết, lắp bó của một thời – lãng quên.

Rồi một ngày nọ, đèn điện thốt nhiên vụt tắt. Căn nhà trở cần tối om. Theo phản bội xạ, tôi bèn bật tung cánh hành lang cửa số để tia nắng lan vào. Với đập vào đôi mắt tôi là vầng trăng tròn vành vạnh tỏa sáng sủa trên khung trời đêm. Tôi với trăng, mặt đối mặt, nhìn nhau, thiệt lâu. Bỗng, trong thâm tâm tôi tất cả cái nào đấy rưng rưng, từng nào ký ức đột nhiên ùa về. Hình ảnh của hầu như cánh đồng bao la, những dòng sông, mọi hồ bể, đông đảo cánh rừng cứ hiện lên trong đầu tôi.

Đã bao nhiêu năm qua, trăng vẫn không nỗ lực đổi, vẫn tròn vành vạnh như dịp xưa. Chỉ tất cả tôi là đã nắm đổi. Tôi đã quá dửng dưng với trăng, đang vô tình quên đi phần nhiều kỷ niệm xinh tươi giữa trăng cùng tôi. Trăng cứ quan sát tôi, yên lặng. Tôi bất chợt giật mình. Sự vắng lặng của trăng cứ như một lời trách móc tôi, oán hận tôi bởi vì sao đang quên đi người các bạn tri kỷ.

Tôi thiệt sự ân hận hận vày đã quên trăng. Đối mặt với những người bạn cũ, lòng tôi cứ nghẹn ngào, nước ngơi nghỉ khóe đôi mắt cứ ước ao trào ra. Và tôi đang hứa, lời hứa thật lòng, tự khắc sâu vào đầu tôi, là không bao giờ được quên trăng – người chúng ta ân nghĩa, thủy bình thường đã gắn thêm bó cùng tôi sinh sống suốt chặng đường chiến đấu gian khó vất vả trong vượt khứ

Đóng vai bạn lính nói lại bài xích Ánh trăng - bài xích mẫu 3

*

Tôi từng là một người lính, tay cầm súng đi chiến đấu bảo vệ tổ quốc. Và giờ đây, những hồi ức lắng đọng về một thời quá khứ và đã có một sự việc khiến mang lại tôi như được giác ngộ, được nhìn lại cách sống của bản thân mình.

Thời thơ ấu của tôi rất êm đềm khi sống ở một làng quê thanh bình, chỉ lác đác vài căn nhà vách nứa đối chọi sơ. Người dân khu vực đây sống cùng nhau rất chan hoà, gắn bó cùng với thiên nhiên. Quê tôi nghèo, thiếu ánh điện nên mỗi khi màn tối buông xuống cũng chỉ có vầng trăng tròn soi sáng cho lũ trẻ chúng tôi vui chơi, xuống sông cất vó mò cua bắt tép. Có lúc tôi lại thích lặng lẽ ngồi bên bờ sông, ngắm nhìn dư ảnh của trăng đã hiện lên trên mặt mặt nước, thong thả, lấp lánh trông như một tuyệt cảnh, đẹp đẽ biết bao. Cuộc sống an bình ngỡ cứ trôi qua như vậy, nào ngờ chiến tranh bùng nổ, là một đứa nhỏ dân của đất nước, tôi phải xa rời quê nhà mà đi vào địa điểm chiến trường, bom rơi đạn nổ. Sự thiếu thốn về vật chất, quân trang; khu vực rừng sâu u ám hiểm hoạ luôn luôn là nỗi lo của tôi. Tuy nhiên nhờ có người đồng đội, cả vầng trăng luôn luôn sát cánh bên tôi, tôi như có thêm nguồn sức mạnh trải qua mọi gian khổ. Có đêm tôi cùng anh đồng chí gác đêm, anh hỏi tôi:

- Anh nghĩ xem...ai là tín đồ bạn, tri kỉ của anh từ thửa bé?

- Tất nhiên là vầng trăng sáng trên kia rồi. - Tôi trả lời anh, ko chút đắn đo

- Ừ nhỉ.....- Anh nhìn lên bầu trời xanh cao, lặng lẽ nhìn, chợt cười.

Tôi trả lời như vậy, vì tôi luôn luôn nghĩ rằng ánh trăng là người luôn luôn bên cạnh tôi dù là địa điểm đâu, soi đường dẫn lối cho tôi ra chiến trận. Cùng với tôi, trăng ko chỉ đơn thuần là một thứ tự nhiên tạo hoá, mà đó là bạn bạn tri kỉ, tình nghĩa, thuỷ phổ biến ngay chính chỗ rừng thiêng nước động này.

Chiến tranh qua đi, hoà bình lập lại, tôi giải ngũ trở về quê nhà. Ko lâu sau đó tôi cũng lên thành phố sinh sống và lập gia đình. Trong căn nhà sang trọng trọng, tiện nghi không còn thiếu thốn như xưa, tôi chẳng hề lo lắng gì nữa. Bước ra đường đêm, ánh điện phủ bọc khiến tôi lặng gạt bỏ vài thứ quang trọng vào đời. Ánh trăng dù ngày nài cũng đi qua ngõ nhưng lại lại bị tôi phó mặc, coi như người dưng qua đường. Rồi một hôm, lúc tôi đang dựa vào chiếc ghế êm ái, tay cầm đọc một quyển sách hay, bỗng dưng căn phòng buyn-đinh đang sáng liền tối sầm lại. Bất giác, tôi vội chạy khỏi, bật tung cánh cửa sổ trước đó đã khoá chặt, và hiện lên trước mắt tôi chính là vầng trăng thưở nào..... Những hồi ức ngày xưa dần hiện về trong kí ức tôi: sông, rừng, cây, núi... Và cả trăng. Tôi lặng người, chỉ biết ngửa mặt lên nhìn trăng, mọi thứ xung quanh lúc này trở nên vô định. Lúc bấy giờ, trăng vẫn tròn vành vạnh, vẹn nguyên tình nghĩa xưa. Trăng yên ổn lặng không nói gì, cơ mà tôi hiểu, trăng sẽ nghiêm khắc nhắc nhở tôi như sẽ lên án, đã tố cáo chính cách sống vô cảm, hững hờ của tôi. Tôi chỉ biết ân hận, tự trách như đã chất vấn chính lương trọng điểm mình, tôi càng giật mình lúc nhận ra chính mình là người đã gạt bỏ mối ân nghĩa lúc xưa.

Xem thêm: Để M Gam Phoi Bào Sắt Ngoài Không Khí

Nhờ trăng mà tôi có thể được một lần ngoảnh đầu nhìn lại bản thân mình, cũng như rút ra được bài học về cách sống đạo đức: "uống nước nhớ nguồn", ân nghĩa thuỷ thông thường cùng quá khứ.

---/---

Như vậy Top lời giải đã trình bày xong bài văn mẫu mã Đóng vai bạn lính nói lại bài Ánh trăng. Hy vọng sẽ giúp ích các em trong quá trình làm bài xích và ôn luyện thuộc tác phẩm. Chúc các em học xuất sắc môn Văn!