CẢM NGHĨ VỀ NGƯỜI BẠN THÂN LỚP 10

     
Bạn mất hơn một năm vì bạo bệnh, phái nữ sinh lớp 10 lần thứ nhất trải lòng lên phương diện giấy cùng nhận ăn điểm tối đa.

Với đề văn "Hãy kể về người bạn bè nhất của em", Vũ Ngọc Quỳnh Giang, lớp 10 siêng Địa, trường thpt Chuyên Nguyễn Huệ (Hà Nội) giành lấy điểm 10. Tám trang giấy viết tay giúp em phân bua nỗi bi hùng khi mất đi người bạn bè vì căn bệnh ung thư máu.

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về người bạn thân lớp 10

"Mày có bạn thân không?Câu hỏi hơi là quen thuộc. Câu vấn đáp là có, không, những lắm… Đấy là tùy nằm trong vào từng người. Còn câu vấn đáp của tôi là “đã từng”. Tôi đã từng có một người các bạn thân, thân thiện như bà bầu trong nhà. Nhưng một căn bệnh tai quái ác đang mang chúng ta tôi đi khỏi vòng tay của gia đình, anh em và tôi, một cách bất ngờ đột ngột và nhức đớn", đoạn đầu bài xích văn mở ra dòng ký ức về một tình bạn đẹp nhưng mà buồn.

Quỳnh Giang đề cập lại ngày đầu có tác dụng quen cùng với bạn từ năm lớp 4 vị một con gấu bông, hay cảm hứng hụt hẫng vào năm cuối tè học bởi nghĩ không thể được học tầm thường với nhau nữa. Tuy nhiên, việc liên tiếp chung lớp khiến cho những năm tháng cấp hai của em trở cần nhiều màu sắc. Là người sống nội tâm, Giang dần dần mở lòng hơn với trái đất nhờ người đồng bọn năng nổ, hoạt bát, hay cười. Cả hai giúp nhau học tập bài, cùng chế tác truyện tranh, gắn với nhau như hình với bóng.

Đến năm lớp 9, chúng ta của Giang lâm bệnh, nghỉ học cả tháng, sụt cân và ngày càng tiều tụy. Lần thứ nhất Giang chứng kiến sự câu kết của tập thể, khi cả lớp nạm phiên chép bài, giảng bài, cố khiến cho bạn vượt qua kỳ thi cuối kỳ. Tuy nhiên, một lượt tới nhà thăm bạn, Giang hoang mang vì câu nói: "Có lẽ là lũ mày nên sẵn sàng sẵn ý thức đi. Tao không nghĩ là tao qua được Tết năm nay đâu".

*

Bài văn ăn điểm 10 của Quỳnh Giang.

Dù hết lòng ước nguyện, không có phép màu sắc nào cho những người bạn của Giang. Em ra đi vào ngày mồng ba Tết năm ngoái. Giang bị khủng hoảng 1 thời gian, học hành sa sút, tác dụng thi học sinh giỏi không như ước ao đợi. Nhưng mà nghĩ đến người bạn phải tự biệt thế gian quá sớm,Giang như được tiếp thêm mức độ mạnh, nỗ lực cho kỳ thi đưa cấp.

"Đã rộng một năm tính từ lúc ngày nó ra đi. Tôi đã bước được một ít tuổi mười sáu, cái tuổi to gan lớn mật nhất, khỏe mạnh nhất. Đạt được mong mơ, vào được ngôi trường mà lại mình hằng mong mỏi ước. Còn nó mãi dừng ở đó, ngưỡng cửa ngõ mười lăm đầy khát vọng, hoài bão. Trường thọ ra đi, để lại rất nhiều thứ, giữ lại một cầu mơ còn vẫn dang dở, còn lại sự đau khổ trong trái tim của rất nhiều người ngơi nghỉ lại. Tuy thế tôi biết rằng, không nhiều ra ở nhân loại bên kia, nó sẽ không thể phải chịu đau buồn nữa. Không hề những xét nghiệm lâu năm đằng đẵng, phần lớn ngày xạ trị nhức đớn. Hi vọng ở vị trí ấy, thế giới của nó sẽ xuất sắc đẹp hơn", Giang viết.

Bên cạnh điểm 10, giáo viên để lại lời phê: "Cô thật thà chia bi tráng cùng em! Hãy đi tiếp con đường em đã chọn và đi cả cho những người bạn của em nữa!".

Quỳnh Giang share ngày nhỏ bé từng nhận các điểm hèn môn văn. Nhưng đến năm lớp 6, sau một lượt được cô giáo khen dùng từ giỏi và đối chiếu hay, em ban đầu thích viết văn, nhất là văn biểu đạt và thuyết minh.

Với bài văn về nhà đề chúng ta thân, Giang mất bố đêm, mỗi đêm từ hai tiếng rưỡi đến cha tiếng để hoàn thành xong bài, do bận bịu với kế hoạch học ban ngày. Tính từ lúc ngày chúng ta mất, Giang chưa bao giờ nói hết quan tâm đến cho ai, nên bao nhiêu nuối tiếc, xót xa đông đảo trút vào trang giấy.

"Lúc viết xong, em không dám đọc lại, sợ đang đứng khóc thân sân trường. Đến hôm được trả bài, em thực sự hết sức bất ngờ, vì tuy vậy còn các lỗi cần sử dụng từ lặp hoặc lủng củng nhưng bài văn vẫn đạt điểm 10. Trong suốt 10 năm đi học, đó là điểm 10 Văn thứ nhất nên em thấy khôn xiết vui", Giang cho biết.

Lần đầu đọc lại đông đảo gì bản thân viết sau khi trả bài, Giang bật khóc. Các bạn chạy lại an ủi, chuyền tay nhau bài bác văn với khóc theo, dặn đưa bài cho ai nhớ đương nhiên bịch khăn giấy.

Chị Bùi Thị Quỳnh, chị em Giang ko kìm được nước mắt khi đọc bài bác văn điểm 10, ý muốn nói yêu cầu lỗi vày những thời gian vô tâm, chưa đặt bản thân vào địa điểm của con.

"Mất đi một người bạn thân là mất mát vô cùng lớn, giống như mình mất đi người thân trong gia đình trong gia đình. Mặc dù nhiên, tôi lại không ở bên bé nhiều đông đảo lúc đó, rất có thể con cảm giác cô đơn. Tôi thấy tôi đã vô trọng tâm khi chưa share nhiều với bé để biết về tình trạng mắc bệnh của bạn. Giả dụ biết, rất có thể tôi vẫn thu xếp đưa con đến viện, để con chưa phải hối nhớ tiếc khi không dành được nhiều thời gian mặt bạn", chị nói.

Câu chuyện của nhỏ giúp chị ghi nhớ lại tuổi học trò với phần lớn tình cảm vào sáng, thuần khiết. Mặc dù nhiên, cuộc sống thường ngày đầy lo toan của fan lớn khiến cho sự quan tâm, chia sẻ giữa anh em trở yêu cầu nhạt nhòa hơn trước.Sau khi bài văn của con được chị Quỳnh đăng lên mạng xóm hội, hàng nghìn người phân tách sẻ, khuyên nhủ hãy trân trọng tình các bạn và đối tốt với nhau hơn.


Đề văn: Hãy đề cập về người bạn bè nhất của em

“Mày có bạn bè không?”

Câu hỏi khá là thân quen với hầu như người. Câu trả lời là có, không, nhiều lắm… Đấy là tùy nằm trong vào từng người. Còn câu trả lời của tôi là “đã từng”. Tôi đã có lần có một người các bạn thân, thân mật như người mẹ trong nhà. Nhưng 1 căn bệnh quái quỷ ác đã mang các bạn tôi đi khỏi vòng tay của gia đình, bạn bè và tôi, một cách bất ngờ đột ngột và đau đớn.

Chúng tôi thân quen nhau từ phần lớn ngày tè học, đúng là từ năm lớp 4. Ngày đó, tôi vốn cực kì nhút nhát, ít tiếp xúc với chúng ta học vào lớp. Rồi một ngày, cậu ấy tới, chủ động bắt chuyện với tôi. “Cậu gồm con gấu bông xinh thế!”, cậu ấy nói bởi thế về bé gấu của tôi, mang dù chúng ta cùng lớp chê nó kỳ quái, chỉ vị nó không giống những nhỏ gấu bông thường thì khác. Câu nói đó đã bước đầu cho một tình bạn đẹp, cho phần đông kỷ niệm thiết yếu nào quên giữa hai người bạn.

Ban đầu chỉ nên chơi bình thường gấu bông, dẫu vậy rồi mang lại đọc truyện cũng đọc chung, hay thuộc chơi, cùng vẽ tranh… Tôi dần mở lòng hơn, làm cho quen với những người dân bạn cơ mà cậu ấy reviews cho tôi. Và rồi tôi thừa nhận ra, chúng tôi đã thành tri kỷ thời điểm nào chẳng hay.

Tôi đã rất ảm đạm vào ngày ở đầu cuối của năm lớp 5, ngày mà lại tôi cứ nghĩ rằng sẽ không thể học thông thường với cô bạn thân của mình nữa. Nhưng sau cùng thì lên cung cấp hai, hai đứa vẫn học tầm thường với nhau, thân cùng nhau còn hơn hết trước cơ nữa. Cùng thương yêu truyện tranh, cùng sáng tác truyện tranh về cuộc sống thường ngày mơ ước của hai đứa. Tính đến bây giờ, tôi mới thực sự cân nhắc dung mạo của nó. Tóc black dài, đôi mắt to, lúc nào thì cũng cười thật tươi. Domain authority hơi ngăm ngăm, cao hơn trung bình các cô bạn học khác. Rất có thể đám con trai trong lớp điện thoại tư vấn nó là hung dữ, bà chằn, còn tôi chỉ thấy một cô gái mạnh mẽ với cá tính. Tháng ngày cứ êm ả trôi qua. Tâm sự vào giờ nghỉ trưa về đa số rung rượu cồn đầu đời, những thắc mắc gia đình. Nhị đứa đính với nhau như hình với trơn vậy.

Một trong số những kỷ niệm quan trọng nhất là sinh nhật năm lớp 7. Vốn có ít đồng đội nên tôi không tổ chức sinh nhật, chỉ rủ một vài ba người bạn bè tới chơi. Vậy mà, nó đã call thêm rất đa số chúng ta cùng lớp khác, tới “đập phá” tại sinh nhật tôi thành một bữa ra trò. Từ bé tới giờ, chưa bao giờ có một bữa tiệc sinh nhật nào của tôi tất cả nhiều bạn bè tới như vậy. Vui mừng, bất ngờ, hạnh phúc, những cảm xúc hòa lẫn vào với nhau, sản xuất thành một kỷ niệm vui đến tôi.

Xem thêm: My Favorite Book Essay On The Book I Like Most, Paragraph On 'A Book I Have Recently Read'

Lớp 8, nó biến một vị gia sư, xẻ túc thêm những môn Toán và Anh cho tôi. Ngược lại, tôi góp nó trong số môn Sử, Địa, Sinh. Một “đôi các bạn cùng tiến” nạp năng lượng ý. Nó càng ngày càng cao, nạp năng lượng khỏe hơn, tấn công tôi đau hơn, chạy nhanh hơn. Một bữa tiệc năm bát cơm, ăn nhiều thịt mà lại không ăn rau bắt buộc bị thiếu hóa học xơ trầm trọng. Tôi đề xuất làm một chính sách dinh chăm sóc mới, bắt nó nên tuân thủ.

Những khả năng của nó càng ngày được biểu đạt rõ ràng. Vốn nổi tiếng viết chữ vô cùng đẹp, từng giành giải năm lớp 5 vì thế nó được giao trách nhiệm viết sổ, viết đề mục cho các cô. Vẽ đẹp hơn, bộ truyện tranh mà hai đứa cùng tiến hành năm lớp 6 lại liên tiếp dày hơn rồi. Luôn luôn nhắc nhở tôi tương khắc phục đều khuyết điểm của bản thân, “viết nhanh lên mày!”, “đứng trực tiếp cái sườn lưng lên!”. Những lời nói này, dần đang trở thành một trong những phần không thể thiếu trong cuộc sống thường ngày học sinh của tôi.

“Mày ơi, tao mệt mỏi quá”.

Năm lớp 9, sức mạnh của nó bất ngờ đột ngột suy giảm. Sau một trận sốt xuất huyết, phần trăm hồng cầu trong huyết của nó giảm tới mức nguy hiểm và bắt buộc hồi phục. Ngủ học hai tuần tức tốc bặt vô âm tín. Rồi nó đi học trở lại, sụt năm cân. Trường đoản cú đó, nó chỉ ngồi yên vào từng giờ ra chơi, không chơi bóng, không xua bắt cùng với tôi, ko đi ăn uống trưa bên nhau nữa. Vẫn vui tính, tuyệt cười, hay trêu chơi như trước, nhưng hiện giờ lại đi kèm theo với một sự đau đớn, căng thẳng mệt mỏi ẩn sâu trong hai con mắt đen láy đó. Rồi tần suất những ngày nghỉ học tập tăng lên, kéo dãn dài hơn. Chỉ bao gồm thể gặp nhau vào đa số ngày ôn thi học viên giỏi, đề nghị sự tiều tụy của nó càng trở nên rõ rệt hơn sau những lần gặp.

Cô gái mà tôi biết lúc xưa, mỗi bữa tiệc năm bát cơm, mà hiện nay hai má hóp lại, thủ túc teo tóp, không còn lực. Đôi mắt vô hồn, tràn trề sự căng thẳng mệt mỏi đau đớn. Trong cả việc đi lại hiện thời với nó cũng nặng nề khăn, cần có tín đồ dìu đi, ko tự sút xe đến trường như vẫn làm bao thọ nay. Nó rất mếm mộ môn tiếng Anh, và thực sự rất mong đợi tới kỳ thi học sinh tốt để thể hiện năng lực của mình. Nhưng lại cơn bệnh này đã ngăn cản cầu mơ của nó được thực hiện. Tôi đi thi, giành giải và cách tiếp cho tới vòng thành phố. Còn cầu mơ của nó, đành tạm dừng ở đây, vị cơn bạo bệnh ấy.

Sau kỳ thi ấy, nó nghỉ học tập liền một tháng. Cùng ở lớp rộ lên rất nhiều tin đồn. “Mày ơi, nhỏ Khánh bị làm sao thế?”, “Nó mắc bệnh gì liên quan đến sức đề kháng ấy”, “Dạo này nó yếu ớt lắm”, “Nó nghỉ học được cả tháng rồi ấy nhỉ?”. Lần đầu tiên, cả đồng chí lớp 9A1 shop chúng tôi thật lòng niềm nở tới một người, lo ngại cho một người. Nạm phiên nhau chép vở trên lớp, ghẹ thăm nó để giảng bài bác cho nó, sẵn sàng cho kỳ kiểm tra thời điểm cuối kỳ sắp tới. đầy đủ ngày cuối cùng nó tới lớp, mọi tín đồ đều đụng viên, nỗ lực hết sức sẽ giúp đỡ nó. Chỉ bài, giảng bài, pha nước, góp nó ăn uống sáng, chỉ nó giải pháp làm bài bác thi… Tạo đk kết sức đến thể chuyển nó qua kỳ thi này, một bước tới gần rộng với kỳ thi cấp bố - kỳ thi quan trọng đặc biệt mà chúng tôi sắp nên đối mặt.

Một ngày vào cuối tháng 12 năm 2016, tôi cùng một người bạn tới thăm nó tận nơi riêng. Nó nằm đó, trên mẫu giường mà chúng tôi hay ngồi nghịch với nhau khi xưa, vẫn ngủ. Chắc hẳn rằng là một giấc mộng yên bình, bởi vì nó không hề phải đương đầu với nhức đớn, với các cơn co giật, nhức khớp luôn thường trực. Tôi ngồi chờ tính đến khi nó thức dậy. Ban đầu là cau có, tức giận với mệt mỏi, nhưng gồm lẽ, trong khoảng thời gian rất ngắn ấy, nó nhận biết đây hoàn toàn có thể là lần cuối cùng cửa hàng chúng tôi được gặp nhau, cần đã ngồi dậy, để cửa hàng chúng tôi có thể thuộc ngồi nói chuyện.

Chúng tôi kể về rất nhiều chuyện độc đáo trên lớp, những câu chuyện hài hước. Nó cười, nụ cười tươi rói nhưng mà tôi vẫn luôn chờ mong lâu nay nay, cùng với ước mơ nó được khỏe lại, có thể cùng tới trường với tôi như trước. Cùng học, thuộc vẽ, cùng đọc truyện, sẻ chia gần như tâm sự… Đó là mong muốn thiết tha nhất của tớ trong giây phút ấy.

Rồi nó bắt đầu kể cho cửa hàng chúng tôi nghe về phần lớn ngày ở bệnh dịch viện. Thời gian nó ở dịch viện thậm chí còn nhiều hơn ở bên mình. Liên tục phải trải qua đông đảo xét nghiệm, sinh thiết, chọc tủy… phần đa cơn đau nhức khắp người, trong cả việc siêu thị cũng nặng nề khăn, liên tiếp hành hạ cả thân xác lẫn lòng tin của cô gái kiên cường ấy. Bao hàm lúc, tưởng chừng như bạo dịch đã hạ gục nó, nhưng binh sỹ ấy vẫn đứng vững, vẫn vượt qua như cành hoa hướng dương hướng tới mặt trời.

Mái tóc đen bệt lại bởi vì không thể tắm gội thường xuyên, tóc cũng thưa dần, để lộ ra những mảng da đầu white bệch. Nước da đá quý bủng, trên người chi chít những lốt tím bầm bởi vì chọc kim giỏi bị tụ máu. Thuộc hạ teo lại, việc cử động cũng bị yếu ớt. Trước kia, bữa làm sao nó cũng ăn uống năm bát cơm, vậy nhưng vẫn than đói trong cả ngày. Còn bây giờ, ngay cả việc húp vài ba thìa cháo cũng trở thành khó khăn. Tính từ lúc ngày bị tí hon cách đây tứ tháng, nó đã sụt rộng 10 cân. Hôm đó, lúc chuẩn bị về, nó sẽ nói với tôi một câu: “Có lẽ là bầy mày nên sẵn sàng sẵn lòng tin đi. Tao không nghĩ rằng tao qua được Tết trong năm này đâu”.

Đêm hôm ấy, tôi không ngủ được. Không xong nghĩ về lời nói ấy. Cho tới lúc ấy, tôi vẫn đắn đo được tình trạng tình hình bệnh lý thật của nó. Chỉ biết là nó đang căn bệnh rất nặng. Tuy vậy ngoài miệng luôn động viên nó, nhắc nó rằng phải bao gồm niềm tin, nhưng chính niềm hy vọng lớn nhất, vững chãi nhất trong tâm tôi hôm nay lại vẫn dao động. Lần đầu tiên tiên, tôi nghĩ đến viễn cảnh một ngày, tôi không còn được thấy được nó, mẫu ngày nhưng mà nó xa lánh tôi mãi mãi. Một nỗi sợ vô hình dâng lên vào lòng, và mong mỏi ước phép màu xảy ra chưa lúc nào trở nên trẻ trung và tràn đầy năng lượng như dịp ấy.

Hai ngày sau, tôi về Hà Nội. Vấn đề làm thứ nhất là tới công ty nó. Để chia buồn với gia đình nó, những tình nhân thương tôi như bé ruột. Tôi đã vô cùng bình tĩnh, cùng nghĩ rằng đầy đủ chuyện sẽ dễ dàng và đơn giản thôi. Nhưng lúc đến trước cánh cửa nó, số đông kỷ niệm tràn về, như một cảnh phim quay chậm chạy trong ký ức. Tôi vẫn dặn lòng mình rằng không được khóc, đề xuất làm điểm tựa cho bố mẹ nó, tuyệt nhất là giữa những giây phút nhức lòng này. Nhưng, khi chú ý thấy bà mẹ nó, mở cửa cho tôi, nhận thấy vị trí của cái giường vị trí nó thường xuyên nằm trước kia sẽ được sửa chữa bằng một bộ bàn thờ new dựng, chén hương vẫn tồn tại nghi chết giả khói, nước mắt đã tuôn rơi ko ngừng. Bức hình ảnh nhỏ trên bàn thờ cũng ko phải là 1 trong những tấm hình ảnh thẻ tử tế, là bức hình ảnh chụp vào trong 1 ngày nó khỏe mạnh, sẽ cười. Một không khí ấy, như bóp nghẹt trái tim tôi vậy. Đau đớn, xót xa, hụt hẫng.

Trong giờ đồng hồ nấc nghẹn, bà mẹ nó kể mang lại tôi về tình trạng bệnh thực sự của nó. Là ung thư máu. Một căn bệnh di căn khôn cùng nhanh, và có những dấu hiệu y như cảm cảm cúm thông thường. Cơ hội phát hiện ra tình trạng bệnh này đã là thời điểm giữa tháng 11 năm 2016, có nghĩa là chỉ tía tháng trước khi nó ra đi. Buổi chiều ngày hôm trước đó, nó có tín hiệu phát bệnh. Đau đớn, quằn quại, vùng vẫy, gào thét mặt hàng tiếng liền, trước lúc lịm đi. Thức giấc dậy một chút vào ban đêm, để xem mặt những người dân thân yêu lần cuối trước khi chìm vào giấc ngủ, mãi mãi. Lúc chính là 0 giờ 15 phút sáng. Ba nó khích lệ tôi, và trước lúc ra về, dặn rằng, “Con đừng bi đát quá, phải liên tục cố gắng, nỗ lực thay cả phần của chúng ta nữa”.

Chưa bao gồm một đám tang nào nhưng mà tôi khóc nhiều như vậy. Dặn lòng rằng không được khóc, phải khỏe mạnh lên, khóc là nó không rất thoát được đâu, mà lại một lần nữa, nước đôi mắt lại trào ra, trước linh cữu nó. Cả bạn bè lớp, những người dân bạn đang gắn bó cùng với nhau các năm, cũng xuất hiện đông đủ. Các tiếng khóc lóc vang lên ko ngừng, với lần đầu tiên, tôi nhận thấy những cánh mày râu trai rơi lệ nhiều tới vậy. Giây lát linh cữu nó được gửi vào lò hỏa thiêu, là lúc phần lớn tiếng khóc vang lên to nhất. Rất có thể lúc còn sống, nó không rỉ tai với những người bạn khác, tuy vậy một khi sẽ ra đi, dù còn thù hằn gì trong lòng, những lời trân trọng, cừ khôi nhất đều giành cho nó. Vì họ là một gia đình. Mặc dù nước đôi mắt rồi sẽ xong rơi, dẫu vậy nỗi nhớ trong tim sẽ không lúc nào nguôi ngoai.

Sau đó, tôi bị phệ khoảng một thời gian. Kết quả học tập gồm sự sa sút, công dụng thi học sinh giỏi thành phố cũng ko được như mong mỏi muốn. Nhưng lời nói của bố nó như 1 lời thông báo tôi cần nỗ lực, vày mình đã cõng bên trên vai cả phần của nó. Cắm nguồn vào học, sẵn sàng sẵn sàng mang đến kỳ thi, cho mong mơ của tất cả tao với mày.

Bọn tôi cho tới thăm nó vào lễ 100 ngày. Bàn thờ đã dời lên tầng ba, cái giường vẫn đặt vào địa điểm cũ, như xưa. Cảm giác buồn bã, hụt hẫng là vấn đề không thể tránh khỏi. Nhưng sát bên đó, hiện nay có thêm mục tiêu, thêm quyết trung tâm để nhưng hướng tới. Là liên tục bước đi trên con phố đời, dù không tồn tại mày sánh bước mặt cạnh. Là đi tiếp cả phần của mày, vì chưng tao hiểu được mày luôn đồng hành với đàn tao, theo một bí quyết nào đó. Hôm đó, một đại diện thay mặt của lớp được đề nghị đứng lên, để đại diện thay mặt lớp, giãi bày cảm nghĩ. Tôi đã phủ nhận không đảm nhiệm vai trò ấy. Thương lưu giữ chỉ nhằm ở trong tâm địa là đủ, vì chưng không lời nào tất cả thể mô tả được nó.

Tôi sẽ vượt qua được kỳ thi ấy. Ngay hôm tôi thi dứt môn cuối, tôi đã tới mộ thăm nó, không nói gì cả. Chỉ âm thầm lặng lẽ ngồi, tựa lưng vào tấm bia mộ. Từ bỏ xưa cho tới nay, tôi vốn đã không cao khoản ăn uống nói, tức thì cả giữa những giây phút đặc trưng như cầm này. đa số lời hy vọng nói như một mớ tơ vò, mong thốt ra tuy vậy lại mắc lại vào họng. Với lại tiếp tục kéo dãn dài sự yên lặng. đa số tia nắng đá quý lọt qua kẽ lá của cây xà cừ cổ thụ, rủ trơn xuống ngôi tuyển mộ nhỏ. Phần lớn giọt nắng ấy chứ dập dờn, nhảy đầm nhót như lũ bướm ánh sáng, lượn quanh phần lớn ngôi tuyển mộ đá, như một điềm báo từ nhân loại bên kia. Hãy luôn ủng hộ tao nhé, trên tuyến phố đầy hóc búa này, để tao gồm một điểm tựa vững chắc, vươn tới tương lai.

Đã hơn một năm kể từ ngày nó ra đi. Tôi đã bước được một phần hai tuổi mười sáu, cái tuổi khỏe khoắn nhất, trẻ trung và tràn trề sức khỏe nhất. Đạt được ước mơ, vào được ngôi trường nhưng mà mình hằng mong muốn ước. Còn nó mãi dựng chân lại tại đó, ngưỡng cửa ngõ mười lăm đầy khát vọng, hoài bão. Mãi mãi ra đi, nhằm lại hồ hết thứ, giữ lại một mong mơ còn đã dang dở, còn lại sự gian khổ trong trái tim của các người sinh hoạt lại. Nhưng lại tôi biết rằng, không nhiều ra ở quả đât bên kia, nó sẽ không thể phải chịu khổ cực nữa. Không hề những xét nghiệm nhiều năm đằng đẵng, rất nhiều ngày xạ trị nhức đớn. Hi vọng ở nơi ấy, nhân loại của nó sẽ giỏi đẹp hơn.

Xem thêm: 5 Lý Do Giải Đáp Tại Sao Lá Cây Có Màu Đỏ, Vì Sao Lá Cây Có Màu Xanh Lục

Mất đi một người bạn thân thiết là hết sức đau đớn, nhưng hy vọng rằng, cuộc sống thường ngày của nó sẽ tốt đẹp hơn chỗ miền rất lạc. Nó để lại cho tôi đầy đủ kỷ niệm đẹp, một tuổi thơ hạnh phúc, mọi ký ức cần yếu nào quên. Nó cũng đã để lại cho tôi một bài học về nghị lực sống, về sự kiên định chống chọi trước cơn bạo bệnh. Những bài học kinh nghiệm đáng giá vẫn theo tôi trong cả cuộc đời. Vĩnh biệt, tao hứa sẽ luôn nhớ mày, bạn thân.